31/07/2025
Trong vườn tôi có một cái ao nhỏ. Không ai đào, tự nhiên có từ ngày nào chẳng rõ. Mùa nắng, mùa mưa, nước cứ thế mà đầy vơi theo ý trời.
Sáng sớm, tôi thường ngồi bên ao, nhìn mặt nước im lặng như chưa từng biết chuyển động. Chỉ thỉnh thoảng, một vài con cá quẫy nhẹ, tạo thành những vòng tròn nhỏ loang ra rồi mất hút.
Cái ao này không ồn ào, chẳng tranh giành, không làm ai chú ý. Nó cứ ở đó, yên lặng, giữ lấy từng giọt nước ngầm rồi nuôi cây, nuôi cỏ trong vườn. Chẳng cần ai nhắc, cũng không ai phải kêu, nước cứ tự mình chảy, tự mình nuôi lấy sự sống.
Có người hỏi tôi, sao không xây hồ lớn, đẹp hơn, để trồng sen, nuôi cá cảnh. Tôi chỉ cười, bởi tôi thích ao nhà tôi như nó vốn có: khiêm nhường, giản dị, nhưng là mạch sống của cả khu vườn này.
Đôi khi tôi nghĩ, sống ở đời cũng vậy thôi. Không cần phải quá nổi bật, không cần phải luôn ồn ào để người khác chú ý. Chỉ cần sống đủ sâu, đủ chân thành, lặng lẽ mà nuôi dưỡng mọi thứ quanh mình.
Nước không cần ồn ào, nhưng đời cây luôn cần nó. Người sống chân thật, không cần khoa trương, mà cuộc đời lúc nào cũng đủ đầy, an nhiên.