Truyện tổng hợp

Truyện tổng hợp Contact information, map and directions, contact form, opening hours, services, ratings, photos, videos and announcements from Truyện tổng hợp, Tp. Thủ Đức.

Tôi không còn là vợ anh - FULL - truyenxyzĐêm bố mẹ chồng bị bắt cóc, chồng tôi lại muốn đi cắm trại với bạch nguyệt qua...
14/05/2025

Tôi không còn là vợ anh - FULL - truyenxyz

Đêm bố mẹ chồng bị bắt cóc, chồng tôi lại muốn đi cắm trại với bạch nguyệt quang của anh ta.

Tôi không ngăn cản gì cả, chỉ lập tức báo cảnh sát.

Đời trước, vì tôi ngăn cản nên anh ta đi cứu bố mẹ mình, không đến với bạch nguyệt quang.

Sau đó, bạch nguyệt quang bị sói hoang cắn ch//ết trên núi, ch//ết thảm vô cùng.

Chuyện xảy ra rồi, chồng tôi chẳng nói một lời nào, cho đến khi tôi mang thai sắp sinh, anh ta mới ném tôi vào rừng sâu.

“Tô Viên Viên, nếu không phải vì cô, Tuyết Nhi đã không ch//ết!”

“Cô lấy tư cách gì để sống thoải mái như vậy? Tôi muốn tận mắt thấy cô phải chịu đựng mọi đau đớn mà cô ấy đã trải qua!”

Tôi bị dã thú xé xác, một xác hai mạng.

Lần nữa tỉnh lại, tôi quay về ngày bố mẹ chồng bị bắt cóc.

Lần này anh ta không tham gia cứu viện, đúng như mong muốn cứu được bạch nguyệt quang. Nhưng lại bạc tóc chỉ sau một đêm, và tôi không còn là vợ anh nữa.

FULL - Tri Hạ - truyenxyzMang thai sáu tháng, tôi vui vẻ làm xong kiểm tra thai kỳ và chờ chồng cùng về nhà.Nhưng vô tìn...
13/05/2025

FULL - Tri Hạ - truyenxyz

Mang thai sáu tháng, tôi vui vẻ làm xong kiểm tra thai kỳ và chờ chồng cùng về nhà.

Nhưng vô tình nghe thấy cuộc đối thoại giữa anh ấy và bác sĩ.

“Quý tổng, thai nhi phát triển rất tốt, nhưng làm vậy có phải quá tàn nhẫn với vợ anh không?”

“Dù sao cũng là thụ tinh ống nghiệm, dùng trứng của Tri Hạ chẳng phải cũng vậy sao?”

“Quý tổng, vợ anh đã mang thai sáu tháng, nếu cô ấy biết đứa trẻ trong bụng không phải con ruột của mình, cô ấy sẽ đau lòng biết nhường nào. Cô ấy yêu anh như vậy, mà anh lại nhất quyết vì người đó… Haiz, nếu anh đã quyết định rồi, vậy thì cứ để sai lầm tiếp tục đi.”

“Đừng nhiều lời, chuyện này tuyệt đối không thể để Thanh Vũ biết. Tim Tri Hạ yếu, không thể sinh con, đứa bé này là thứ tôi nợ cô ấy. Nếu năm đó cô ấy không cứu tôi, thì bây giờ tôi đã…”

“Còn về Thanh Vũ, cả đời này tôi sẽ đối tốt với cô ấy, coi như là bù đắp.”

Trên phiếu siêu âm, các chỉ số của thai nhi đều rất khỏe mạnh, nhưng trái tim tôi lại như rơi xuống hầm băng.

Thì ra Quý Bạc Hoài kiên quyết muốn thụ tinh ống nghiệm, chỉ để tráo đổi trứng của tôi thành trứng của Lục Tri Hạ.

Tôi chịu đựng sáu tháng ốm nghén, mất ngủ, hóa ra lại đang mang thai con của Quý Bạc Hoài và người phụ nữ khác.

Tôi lập tức đăng ký lại, hẹn lịch phá thai.

Quý Bạc Hoài, anh thực sự nghĩ rằng năm đó, chính Lục Tri Hạ đã cứu anh sao?

FULL - Sao ta phải nuôi mối họa đó chứ? - truyenxyzTa đã mơ một giấc mộng, trong mộng thấy phu quân xuất chinh trở về, b...
13/05/2025

FULL - Sao ta phải nuôi mối họa đó chứ? - truyenxyz

Ta đã mơ một giấc mộng, trong mộng thấy phu quân xuất chinh trở về, bế theo một đứa trẻ và bảo ta hãy nuôi nấng hắn.
Ta, người làm thê bao năm không con, liền xem đứa trẻ ấy như con ruột, hết lòng chăm sóc.
Thế nhưng, đến khi công thành danh toại, hắn lại dùng một bát thuốc độc gi-ết ch-ết ta.
Hắn nói: “Nếu ngươi không ch-ết, thì mẫu thân ta mãi mãi chỉ là thiếp thất.”
Ta bừng tỉnh, may thay chỉ là một giấc mộng.
Nào ngờ, phu quân thật sự trở về, cũng bế theo một đứa trẻ, bảo ta toàn tâm nuôi dưỡng.
Được thôi, đứa trẻ này để ta nuôi.

Hắn không thích học? Vậy thì đừng học, nam nhi không tài cũng là một đức hạnh.
Hắn chỉ mê ăn thịt cá? Vậy thì ăn đi, làm một kẻ mập mạp cũng chẳng sao.
Ta thật muốn xem, nếu ta không còn nghiêm khắc dạy dỗ hắn như trong mộng, thì hắn sẽ trở thành vị quyền thần trong triều đình như thế nào đây.

FULL - Hai đường thẳng không giao nhau - truyenxyzKhi tôi vừa tròn ba tháng tuổi, cha mẹ đã bỏ tôi lại quê nhà cho bà nộ...
12/05/2025

FULL - Hai đường thẳng không giao nhau - truyenxyz

Khi tôi vừa tròn ba tháng tuổi, cha mẹ đã bỏ tôi lại quê nhà cho bà nội chăm sóc. Cả hai lên thành phố làm việc, từ đó hầu như không còn tin tức gì.

Cha mẹ đã kiện tôi ra tòa, với lý do rằng hiện giờ tôi có tài sản hàng chục triệu nhưng lại từ chối chu cấp cho họ.

Ngày phiên tòa diễn ra, tôi đến đúng hẹn.

Khi phán quyết yêu cầu tôi phải trả cho họ mỗi tháng năm trăm nhân dân tệ tiền cấp dưỡng, tôi không nhịn được bật cười.

Tôi đã tham khảo ý kiến luật sư, năm trăm nhân dân tệ này tôi có thể thay thế bằng vật phẩm có giá trị tương đương.

Vậy nên, tôi bắt đầu "chu đáo" gửi đến họ kem vào mùa đông và than đá vào mùa hè.

Nhìn gương mặt họ tức giận đến mức gần như méo mó, tôi cười đến mức ngả người về trước rồi lại ngửa người ra sau.

Tôi vỗ nhẹ lên vai mẹ, mỉa mai nói: "Mẹ tự nghĩ xem, một chiếc thẻ ngân hàng chưa từng tiết kiệm đồng nào thì làm sao có thể rút ra tiền được chứ?"

FULL - Từng Là Nữ Phụ - truyenxyzBạn trai đi cùng tôi đến tiệm làm móng.Tôi chọn kiểu đính full kim cương giá 99 tệ – vừ...
11/05/2025

FULL - Từng Là Nữ Phụ - truyenxyz

Bạn trai đi cùng tôi đến tiệm làm móng.

Tôi chọn kiểu đính full kim cương giá 99 tệ – vừa lấp lánh, vừa tiết kiệm. Nhưng đời không như mơ, mà là ác mộng tráng lệ. Thợ làm móng nhìn nhầm, tay run, não lộn xộn, không hiểu vì sao lại dùng toàn bộ đá Swarovski. Loại đá sang chảnh giá 150 tệ một viên, đính kín mười ngón tay tôi, không sót cái nào.

Khi tính tiền, cô ấy ngập ngừng rồi nhỏ nhẹ thông báo: “Chị bù thêm 5.888 tệ nha.”

Tôi còn đang định há mồm hét lên "chị đây chọn loại bình dân!". Bỗng dưng... ting ting ting, trước mắt hiện ra hàng loạt bình luận như thể tôi đang ở trong một bộ phim truyền hình lố bịch nào đó:

“Ahhh, nữ chính đáng yêu đúng là thông minh, nữ phụ căn bản không dám cãi nhau trước mặt nam chính, chỉ có thể ngoan ngoãn trả tiền!”

“Nam chính chắc chắn sẽ bị khí chất kiên cường của nữ chính hấp dẫn!”

“Đồ nữ phụ ngu ngốc không biết gì cả, sau này nữ chính sẽ tiêu tiền của cô ta, ngủ với đàn ông của cô ta. Đến cả con cô ta cũng sẽ gọi nữ chính là mẹ!”

Tôi cứng đờ người. Trong lúc tôi còn đang loay hoay định phân trần cho ra lẽ, bạn trai tôi đã cười dịu dàng, quẹt thẻ, rồi quay sang bảo: “Em đẹp là được.”

Tôi ngồi đơ như cây cảnh, lòng hoang mang. Tôi không rõ đây là tình yêu, drama, hay... một kịch bản nào đó mà tôi lỡ bước vào. Mười đầu ngón tay lấp lánh, lòng tôi thì rối như tơ vò.

Tôi, mà lại chỉ là nữ phụ sao?

Ánh đèn phòng mổ - FULL - TruyenxyzTôi có một ước mơ, ước mơ trở thành ngoại khoa thánh thủ trong phòng mổ. Tôi đam mê c...
09/05/2025

Ánh đèn phòng mổ - FULL - Truyenxyz

Tôi có một ước mơ, ước mơ trở thành ngoại khoa thánh thủ trong phòng mổ. Tôi đam mê cảm giác làm được những chuyện ít người làm việc. Tôi cũng thật lòng muốn cứu được những ca bệnh thập tử nhất sinh.

Sau khi lấy bằng tiến sĩ, tôi ở lại bệnh viện làm việc. Rất nhanh, tôi trở thành bác sĩ khoa thần kinh có uy tín nhất trong viện.

Con trai của dì Trương cùng thôn bị u não, bà đến cầu xin tôi mổ cho con trai mình.

Để giữ lại mạng sống cho cậu bé, tôi tranh thủ từng giây từng phút trong phòng mổ.

Thế nhưng ngày hôm sau, dì Trương lại nhất quyết không chịu nằm viện, còn muốn đưa con trai về quê.

Chiếc xe xóc nảy khiến mạch máu trong não đứa trẻ bị vỡ, tử vong ngay tại chỗ.

Người nhà bệnh nhân mất hết lý trí, tìm đến tôi, khi ấy vừa rời khỏi bàn mổ, cầm dao đâm xuyên đầu tôi.

Tôi cầu cứu nhìn sang cô sư muội bên cạnh. Cô ấy ngoài mặt sợ đến mức mặt mày tái mét, giả vờ giúp tôi cầm máu. Đồng thời, cũng lại ghé sát tai tôi thì thầm bằng giọng nói như ác ma.

“Sư tỷ, chị có biết không? Chính chồng chị đã lén nói với người nhà bệnh nhân rằng chị muốn ăn tiền hoa hồng từ chi phí y tế. Chị cố tình đề xuất phẫu thuật…”

“Nếu trách thì trách chị cản đường tôi. Bác sĩ thiên tài của khoa thần kinh, chỉ có thể là tôi.”

Tôi không cam lòng mà chìm vào bóng tối. Đến khi mở mắt ra, tôi đã quay lại ngày chẩn đoán bệnh cho con trai dì Trương.

Đối mặt với dì Trương đang la hét đòi đổi bác sĩ, tôi vui vẻ đồng ý.

FULL - truyenxyz - Lòng ta, đã từng hướng về trăng sáng, cho tới khi...Tin phụ thân tử trận vừa truyền về kinh, mẫu thân...
09/05/2025

FULL - truyenxyz - Lòng ta, đã từng hướng về trăng sáng, cho tới khi...

Tin phụ thân tử trận vừa truyền về kinh, mẫu thân và tẩu tử lập tức tiến cung cầu chứng. Nào ngờ tẩu tử đâm đầu vào cột mà chết, mẫu thân treo cổ tự vẫn.
Nam đinh Lục gia cứ thế tuyệt hậu.
Ngày đưa tiễn thân nhân nhập thổ, ta tay nâng bài vị, quỳ trước mặt Hoàng đế, thỉnh cầu từ hôn Thái tử, xin được kế thừa tước vị duy trì hương hỏa Lục gia.
Hoàng đế không chấp thuận.
Từ đó ta và Thái tử trên danh nghĩa trở thành phu thê, để hắn vào Lục gia nối dõi tông đường.
Thiên hạ đồn rằng ta khao khát có con đến phát cuồng.
Chỉ mình ta rõ—từ khi ta gả vào Đông Cung, hoàng thất liền không còn con cháu ra đời.
Thập hoàng tử được sủng ái nhất của hoàng đế bị thiêu sống ngay trong cung.
Lửa bắt đầu từ màn giường, khi phát hiện thì đã không kịp cứu.
Mẫu phi hắn sinh non, xuất huyết, suýt nữa một thi hai mệnh.
Hoàng đế giận dữ, đem tất cả cung nhân hầu hạ đánh chết, không tha một ai.

Ngày Hoàng đế lâm trọng bệnh, ta đem sự thật phơi bày trước mặt ông ta — rằng từng người một trong hoàng thất đều ch.ết oan, ch.ết uổng.

Ma vương nhặt nhầm người - FULL - Truyenxyz.comTa xuyên không, mở mắt ra đã là Ma Vương – nghe thì ngầu đấy, nhưng thực ...
07/05/2025

Ma vương nhặt nhầm người - FULL - Truyenxyz.com

Ta xuyên không, mở mắt ra đã là Ma Vương – nghe thì ngầu đấy, nhưng thực tế lại cực kỳ thảm. Không có lâu đài đen, không có thuộc hạ trung thành, không có kỹ năng hủy diệt thế giới. Chỉ có một cái chòi tranh rách nát và một cái bụng đói. Học nghề ma vương cũng chẳng khá hơn, dốt đặc cán mai, bày trận còn tự giẫm vào bẫy mình. Cuối cùng, đành bất đắc dĩ hành nghề… nhặt rác kiếm sống qua ngày.

Tưởng chừng cuộc sống cứ thế lặng lẽ trôi qua trong nhục nhã và khốn khó, ai ngờ từ một ngày chẳng nhớ là ngày nào, đầu óc ta như bị sét đánh – ta bắt đầu đi nhặt người.

Lần đầu tiên, ta nhặt được một anh tinh linh, cánh gãy một bên, mặt đẹp nhưng mặt buồn, trông rất tội. Ta nhìn cánh đồng cỏ mọc lút đầu rồi nhìn anh ta, quyết định: “Ở lại làm ruộng đi!”

Lần thứ hai, là một thợ săn – chân gãy, quần áo rách, tay vẫn cầm cung. Ta để anh ấy ở lại sửa đồ, đóng bàn ghế, hì hục cả ngày như một ông thợ mộc đúng nghĩa.

Lần thứ ba, là ma pháp sư – tưởng đâu trúng mánh to. Ai ngờ hắn chỉ biết mỗi một phép… phát điện! Nhưng không sao, giữ lại làm… bóng đèn sống.

Mọi chuyện tưởng đâu cứ kỳ dị nhưng yên ổn, cho đến ngày sào huyệt ta bị phát hiện. Quang Minh Thần Điện kéo quân tới vây quét. Ta ôm hành lý, định bỏ chạy theo đúng tinh thần "biết mình biết người". Nhưng vừa xoay lưng, bị chắn lại.

Ba người ta nhặt – giờ mặt lạnh như tiền, đứng chắn trước ta như ba bức tường người.

Quân thần điện lập tức hoảng hốt, thay nhau quỳ xuống.

“Tham kiến Thánh Tử!”

“Tinh Linh Hoàng…”

“Dũng giả đại nhân! Ngài sao lại ở đây?!”

Ta: “???”

Khoan đã, các người đang nói về ai thế?

https://truyenxyz.com/truyen/ma-vuong-nhat-nham-nguoi/

Truyện hài, ma vương

ĐÃ FULL, LINH ĐỌC DƯỚI BÌNH LUẬN Ạ ❤Kiếp trước, tôi đã được như ý nguyện gả cho Trần Vệ Quốc, nhưng lại sống chẳng khác ...
07/05/2025

ĐÃ FULL, LINH ĐỌC DƯỚI BÌNH LUẬN Ạ ❤
Kiếp trước, tôi đã được như ý nguyện gả cho Trần Vệ Quốc, nhưng lại sống chẳng khác nào một nô lệ bị bán đi.
Bố thì què chân, mẹ thì mù mắt, lại thêm một đứa con gái ốm yếu bệnh tật, gánh nặng cuộc sống đè hết lên vai tôi.
Tôi từ bỏ ước mơ của mình, hầu hạ cả nhà họ cho đến chếc.
Nào ngờ, ba mươi năm sau, Trần Vệ Quốc lại vì bạch nguyệt quang của hắn mà tuẫn tình.
Sau khi hắn chếc, đứa con gái nuôi mà tôi dốc hết tâm sức nuôi nấng lại hận không thể khiến tôi chếc đi.
"Nếu không phải bà chiếm vị trí của dì Vũ Tình, bố tôi đã không phải tiếc nuối cả đời, đến chếc cũng không thể hợp táng cùng dì Vũ Tình."
Con bé đã tự tay rút ống thở oxy của tôi.
"Loại người như bà không xứng đáng sống trên đời này."
Khi mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay về ba mươi năm trước, vào đúng cái ngày tôi khóc lóc om sòm đòi gả cho Trần Vệ Quốc.
Lần này, tôi không khóc, cũng chẳng làm loạn.
Mà chạy sang nhà bên cạnh, kéo lấy con trai của đồng nghiệp bố tôi, hỏi: "Hồi nhỏ, anh nói muốn cưới em, còn tính không?"
1
"Thẩm Ngọc, muốn tôi cưới cô cũng được thôi, nhà tôi điều kiện chỉ có thế, tiền thách cưới không có một xu, tam chuyển nhất hưởng càng đừng nhắc tới, nhưng của hồi môn của cô thì không thể thiếu, ít nhất phải có một nghìn tệ." Trần Vệ Quốc nhíu mày, sắc mặt rất khó coi.
"Cô cũng biết đấy, bố tôi bị gãy chân, mẹ tôi mù một mắt, con gái tôi thì ba ngày hai bữa lại ốm, lương của tôi căn bản không đủ dùng."
"Cô bắt buộc phải mang theo của hồi môn hậu hĩnh đến đây, nếu không thì miễn bàn!"
Hắn vừa nói vừa ngẩng đầu nhìn phản ứng của tôi, tự cho rằng mình đã nắm chắc phần thắng, hắn đẩy gọng kính trên sống mũi, giọng điệu như đang ban ơn.
"Tôi đồng ý cưới cô đã là ân huệ của tôi rồi, cô đừng có mơ tưởng những thứ khác nữa."
Nhìn người đàn ông trông có vẻ nho nhã, mặc chiếc áo vải Đích xác lương đã bạc màu, đeo kính gọng đen trước mắt, tôi chợt thấy hoảng hốt.
Chiếc cốc sứ tráng men trên bàn khiến tôi nhận ra mình đã trùng sinh.
Trùng sinh về ba mươi năm trước, cái ngày tôi khóc lóc om sòm đòi gả cho Trần Vệ Quốc.
Cái ngày mà bố tôi đã hạ mình đi cầu xin hắn đến nhà tôi dạm hỏi.
Tôi biết Trần Vệ Quốc có bạch nguyệt quang của riêng mình, nhưng bạch nguyệt quang đó vì tiền đồ đã bỏ rơi hắn, gả cho đoàn trưởng Văn công đoàn.
Hắn tức khí nên cưới đại một người phụ nữ, nhưng người phụ nữ đó sau khi sinh con xong, thực sự không chịu nổi cái mớ hỗn độn nhà hắn, đã ly hôn với hắn.
Từ đó, hắn phải nuôi bố què chân, mẹ mù mắt, lại thêm một đứa con gái ốm yếu bệnh tật.
Phụ nữ bình thường chẳng ai dám gả cho hắn.
Thế nhưng, tôi lại thích Trần Vệ Quốc từ nhỏ, hắn đẹp trai, học giỏi, hồi bé còn từng vì tôi mà đánh nhau với người khác.
Dáng vẻ anh tuấn bảnh bao khi hắn bảo vệ tôi đã khắc sâu vào tim tôi từ đó.
Nhưng ngoại hình của tôi thực sự quá bình thường, tự biết hắn chẳng ưa gì mình.
Nên vẫn luôn không dám có suy nghĩ viển vông.
Bây giờ điều kiện của hắn như thế này, tôi thầm mừng vì cơ hội đã đến, hắn vừa mới ly hôn vợ, tôi liền ép bố tôi đi cầu xin Trần Vệ Quốc đến nhà tôi dạm hỏi.
Vì chuyện này, tôi đã tuyệt thực tự sát.
Bố tôi bị tôi ép đến hết cách, đành vứt bỏ lòng tự trọng của một người đàn ông, đứng trước cửa nhà họ Trần cả một đêm.
Còn đảm bảo chỉ cần Trần Vệ Quốc đồng ý cưới tôi, điều kiện gì cũng chấp nhận.
Ba năm trước, bố tôi nghỉ việc ở nhà máy dệt, hạ hải làm kinh doanh, kiếm được chút tiền.
Tiền tiết kiệm có một nghìn tệ, chuyện này, lúc Trần Vệ Quốc và vợ ly hôn, tôi đã chạy đến nói với hắn, tôi nói chỉ cần anh đồng ý cưới em, em sẽ bảo bố em cho một nghìn tệ làm của hồi môn.
Đây là toàn bộ gia tài nhà chúng tôi tích cóp được trong mấy năm qua.
Lúc đó, trong mắt hắn loé lên một tia tham lam, nhưng sau khi nhìn thấy mặt tôi, hắn nhíu mày, nói một câu...
"Không thể nào."
Tôi đau lòng vô cùng, về nhà liền bắt đầu tuyệt thực, tự sát.
Thấy tôi mãi không có phản ứng, Trần Vệ Quốc tức muốn hộc m///áu, đứng bật dậy.
"Thẩm Ngọc, nếu cô không đồng ý thì thôi vậy."
2
Hắn đứng dậy, quay người định đi.
Tôi ngồi đờ đẫn trên chiếc ghế dài, lặng lẽ nhìn bóng lưng hắn quay đi, vừa đi được hai bước, hắn lại dừng lại, quay đầu nhìn tôi.
"Thẩm Ngọc, sự kiên nhẫn của tôi có hạn, cho cô ba ngày, mang một nghìn tệ đến nhà tôi, nếu không thì đừng mơ gả cho tôi."
Nhìn gương mặt có vẻ nho nhã của hắn, tôi lại nhớ đến đủ chuyện kiếp trước.
Ngoài da trắng một chút, học giỏi một chút, mắt híp mũi tẹt, chỗ nào dính dáng đến chữ đẹp trai chứ.
Não yêu đương đúng là tự có bộ lọc mà.
Chếc đi một lần rồi mới thấy mình ngu ngốc đến mức nào.
Lại có thể mê mẩn một tên cặn bã như vậy.
Tôi đứng dậy, mỉm cười.
"Không cần ba ngày, bây giờ tôi cho anh câu trả lời luôn."
Sắc mặt khó coi của Trần Vệ Quốc lúc này mới giãn ra, chìa tay.
"Định đưa tiền cho tôi bây giờ à? Tôi nói cho cô biết một nghìn tệ, thiếu một xu cũng không xong."
"Ồ, đúng rồi." Hắn đảo mắt nhìn quanh gian nhà chính nhà tôi một lượt, chỉ vào chiếc ghế sô pha bọc da, "Cái sô pha này còn chưa bóc tem nhỉ, ngày cưới cứ mang đi làm của hồi môn luôn đi."
"Còn nữa, cái ti vi này, tuy hơi nhỏ, nhưng dù sao cũng có cái ti vi rồi, tôi không chê đồ nhà cô đã dùng qua đâu."
"Tủ lạnh cũng thế, chuyển hết đi, đợi sau khi cưới xong, bố cô kiếm được tiền rồi, lại đổi đồ mới cho chúng ta."

06/05/2025

Chồng Hợp Pháp Luôn Muốn Xây Dựng Hình Tượng “Trai Hư Đào Hoa”

Sau khi gia đình phá sản, tôi bị gả cho Châu Tự Hành – kẻ đào hoa bậc nhất trong giới – thông qua một cuộc liên hôn.

Ngày đầu tiên kết hôn, anh ta ném thẳng một chiếc thẻ ngân hàng lên bàn trước mặt tôi, lạnh lùng nói:

“Thứ duy nhất tôi có thể cho em, là tiền.”

Không chỉ thế, anh ta còn cực kỳ ghét bỏ tôi, thậm chí còn tự mình gánh hết việc nhà, cũng không để tôi đụng tay vào bất cứ thứ gì trong nhà.

Cứ như vậy suốt 3 năm, tôi quyết định ly hôn.

Khi cầm đơn ly hôn bước đến cửa thư phòng, tôi lại nghe thấy tiếng nghẹn ngào của anh ta:

“Ba năm rồi, tôi đã chăm sóc cô ấy suốt 3 năm! Mỗi tháng đưa cô ấy 10 triệu, ngày nào cũng nấu ăn cho cô ấy, thế mà vẫn không thể khiến cô ấy cảm động.”

Giọng tức giận của người anh em thân thiết của anh ta vang lên rõ ràng:

“Tôi đã bảo cậu năm đó đừng làm màu, thân là chồng người ta mà lại còn bày đặt giả vờ làm ‘trai hư đào hoa’ làm gì chứ?!”

https://truyenxyz.com/truyen/chong-hop-phap-luon-muon-xay-dung-hinh-tuong-trai-hu-dao-hoa/

Tôi Khiến Tiểu Tam Gà Bay Trứng VỡHôm nay là sinh nhật mẹ tôi, tiểu tam vác cái bụng bầu tới tận cửa.Cô ta cười toe toét...
03/05/2025

Tôi Khiến Tiểu Tam Gà Bay Trứng Vỡ

Hôm nay là sinh nhật mẹ tôi, tiểu tam vác cái bụng bầu tới tận cửa.

Cô ta cười toe toét, đưa cho mẹ tôi một cái đồng hồ:

“Cô soi mặt vào nước tiểu mà xem lại cái bộ dạng đàn bà già nua nhà cô kìa, bảo sao chồng tôi thấy cô là buồn nôn.

Tốt nhất là ly hôn sớm, tha cho chồng tôi đi.

Thu dọn đồ đạc, kiếm ông già nào đó mà gả, biết đâu còn được nếm lại mùi đàn ông.”

Tôi lập tức tặng cô ta hai bạt tai, rồi đè đầu cô ta xuống bắt phải quỳ gối xin lỗi mẹ tôi.

Ba tôi định cản, tôi chỉ thẳng vào mặt ông ta:

“Thứ gà rừng nào cũng dám dắt về nhà à?

Nói thêm một câu nữa tôi bứt sạch lông nó rồi nhét vô mõm chó của ông đấy!

Biến ngay! Không thì tôi đánh luôn cả ông!”

Tôi Khiến Tiểu Tam Gà Bay Trứng Vỡ Hôm nay là sinh nhật mẹ tôi, tiểu tam vác cái bụng bầu tới tận cửa. Cô ta cười toe toét, đưa

Phụ Thân Dẫn Ta Đi Tạo PhảnPhụ thân ta tạo phản thành công, không biết nên khoe khoang thế nào cho phải:“Phế đế vẫn còn ...
03/05/2025

Phụ Thân Dẫn Ta Đi Tạo Phản

Phụ thân ta tạo phản thành công, không biết nên khoe khoang thế nào cho phải:

“Phế đế vẫn còn phong vận, tiền thái tử kia khá có tư sắc, đều ban cho nữ nhi của ta!”

Cha con ông ta tức đến mức thổ huyết.

Ta còn kích động hơn: “Ban cho con làm gì! Ban chết đi!”

Phụ Thân Dẫn Ta Đi Tạo Phản Phụ thân ta tạo phản thành công, không biết nên khoe khoang thế nào cho phải: “Phế đế vẫn còn p

Address

Tp. Thủ Đức

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Truyện tổng hợp posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share