30/08/2017
TÂM THƯ
"Mỗi 1 giờ đồng hồ trôi qua bạn đều già hơn, bạn có thêm 1 giờ trong quá khứ và ít đi 1 giờ trong tương lai. Bạn vẫn có thể chọn làm những gì bạn đang làm và để rồi 10 năm sau bạn cũng vẫn sẽ là bạn của ngày hôm nay"!
* Gửi khách hàng:
Tôi làm công việc phục vụ bạn bây giờ đương nhiên là có mục đích là lỗi lo cơm áo gạo tiền đè nặng trên đôi vai này, nhưng những gì tôi phục vụ bạn không phải vì tôi "phải" mà vì tôi muốn khẳng định giá trị của bản thân thông qua các sản phẩm dịch vụ tôi cung cấp. Khi tôi trao đi 1 giá trị, bạn sẽ nhận được nhiều hơn thế. Bạn cứ tin thế đi, tôi sẽ chứng minh giá trị ấy và có thể bây giờ bạn k nhận ra - k sao cả.
* Gửi đồng nghiệp:
Tôi và các bạn gặp nhau và cùng bắt tay khi có chung lý tưởng, đó là nợ hay duyên thì tôi k thể khẳng định, nhưng giá trị còn gì sau cái bắt tay đó thì bạn là người hiểu rõ. Ta không thể ôm trọn thể giới như cách ảo tưởng mong thế giới không còn chiên tranh nhưng ta có thể chứng minh giá trị của bản thân với lý tưởng đó là có thể. Khó khăn là điều chắc chắn, nhưng sẽ vượt qua nếu ta biết suy nghĩ thấu đáo và đối mặt với nó.
* Gửi ai đó đang coi tôi là đối thủ.
Đối thủ duy nhất là chính mình, tôi không coi ai là đổi thủ cả, bạn coi tôi là đối thủ và ghen ghét, đố kỵ thì đó là việc của bạn, tôi không quan tâm. Tôi coi bạn là chính bạn. Còn bạn coi tôi là gì đó thì việc đó làm bạn khổ tâm và chính bạn cảm thấy mệt mỏi hơn đó
* Gửi đối tác
Tôi trân trọng cơ hội mà bạn giành tôi, tôi không k coi đó là 1 sự ơn huệ bởi để ra kết quả, tôi phải làm và bạn chẳng cho tôi điều gì ngoài cơ hội. Nhưng tôi trân trọng nó, trân trọng người mang đến cơ hội cho tôi. Công việc có thể chưa tốt hoạc có thể rất tốt mà tôi và bạn cảm thấy chưa thoả mãn hoạc rất hài lòng nhưng tôi cảm ơn bạn từ đáy lòng.
* Gửi bạn của tôi
Chúng ta coi nhau là bạn cho dù nhiều ít chênh lệch vài tuổi đến 10-20 tuổi vì ta chơi với nhau không vì vụ lợi, thiệt hơn tính toán. Chơi với nhau không vì làm ăn ấy là sự đáng quý trọng. Cuộc sống có lúc sai sai đúng đúng sẽ làm ta xa nhau mà mất hết ân tình là điều đáng dằn vặt, tôi sai : tôi xin lỗi, bạn sai: tôi tha thứ. 70 tuổi vẫn ngồi ngẫm sự đời và thủ dâm tinh thần về quá khứ và nói chuyện trên thiên đàng, địa ngục với nhau là mục tiêu tôi đang phấn đấu bạn ạ.
* Gửi gia đình và những người yêu thương.
Đáng nhẽ nên để điều này lên đầu tiên theo mức độ ư tiên nhưng để cuối là để bản thân coi đó là mục đích cho tất cả mọi sự nỗ lực trên.
Lắm khi đi công tác, từ chối 1 lời mời với 1 bữa tiệc xa hoa để tự ăn 1 xuất cơm bụi 20k mà cơm khô đến mức ăn miếng nào nghẹn miếng đó để bản thân phải nỗ lực để về ăn bữa cơm gia đình và hiểu cũng như không quên vai trò, bổn phẩn của 1 người con, 1 người em, 1 người anh, 1 người chồng, 1 người cha trong gia đình. Gia đinh là nơi duy nhất bao bọc và là cái đích đến cuối cùng của mỗi người. Số mệnh cuộc đời đã chỉ rõ, làm cả đời chỉ để nuôi vợ mình và vợ 2 thằng khác - đấy là niềm hạnh phúc trên đời đâu có ai dễ có mà hưởng - Sướng đến lúc chết.
Đi xa hơn chỉ là đề trở về gần hơn mà thôi.