06/06/2025
Hôm nay thứ Sáu, ngày 6 tháng 6 — con số coi vậy mà hợp tình hợp cảnh. Nhìn lịch, thấy số trùng, lòng tự nhiên muốn nhắc nhẹ một cái, kiểu nhắc mà không gấp, không ồn ào, mà chắc gì mình không cần nhau nữa?
Qua tuổi 50 rồi, mấy cuộc hẹn đâu còn là chuyện phải lên kế hoạch rình rang. Mình gặp nhau bây giờ, phần nhiều là để giữ một chút thân quen giữa cái đời cứ trôi như nước lũ. Bạn bè ngày xưa, người còn người mất, có người gặp hoài, có người gặp lại là mừng rơi nước mắt. Vậy nên, nếu rảnh, thì tối nay — 6 giờ, quán cũ nghen.
Cái quán nhỏ góc phố, nơi mình từng ngồi cười hề hề chuyện xưa, nay vẫn còn đó. Tụi mình thì tóc đã pha sương, lòng thì chín lại. Gặp nhau, không cần nói chuyện lớn lao. Chỉ cần ngồi, nghe nhau kể chuyện con cháu, kể cái lưng đau, cái đầu gối mỏi, mà vẫn cười được là quý lắm rồi.
Tuổi này, mỗi lần gặp là một lần may. Không biết mai ai bận, ai đau, ai nhớ ai quên. Vậy nên tối nay, nếu lòng không vướng bận, nếu xe còn chạy được và chân còn muốn đi, thì mình về quán cũ, ngồi một chút, uống ly gì nóng nóng, ấm lòng.
Tui nhắc vậy thôi. Nhẹ nhàng, không ép, nhưng thiệt lòng.
Tối nay, 6 giờ. Quán cũ. Có mặt là vui rồi.