Điện thoại di động PIA - Phú Quốc

Điện thoại di động PIA - Phú Quốc �Chuyên sửa chữa, mua bán điện thoại và phụ kiện giá tốt�

Đtdđ PiA Cửa Cạn sửa chữa nhanh các loại đt iPhone và Android.Ép kính- Thay màn hình lấy liền.Giá làm cho thợ.0923153838...
08/09/2024

Đtdđ PiA Cửa Cạn sửa chữa nhanh các loại đt iPhone và Android.
Ép kính- Thay màn hình lấy liền.
Giá làm cho thợ.
0923153838- 0776750777

27/04/2024

Chợ Đời (phần 2)

Nhắc lại tý phần 1, ra chợ đời kiếm tiền, kiếm tình, kiếm danh tiếng, hay kiếm quyền lực, tất cả mọi hình thái đều là ‘value exchange’ (trao đổi giá trị).

cụ thể, là tôi có giá trị A, anh có giá trị B, chúng ta “đồng-thuận” trao đổi với nhau, không ai ép ai cả.

anh em phải gạch dưới là không ai ép ai phải trao đổi cả. anh em có quyền không giao dịch nếu giá trị thu lại không tương xứng.

không nên bỏ quá nhiều cảm xúc vào, rồi biến mình thành ‘nạn nhân’, hoặc đi làm với tâm lý nạn nhân, giống như ai ép anh em đi làm… anh em có quyền dừng lại, hay có quyền từ chối nếu anh em không muốn.

cho nên, đừng khóc, mà hãy tăng giá trị lên !

tăng giá trị thì giá trị thu lại sẽ cao lên!

mà giá trị mới không đến từ hành động cũ,

nếu mỗi sáng thức dậy, anh em cũng làm nhiêu đó việc, theo đúng một lập trình cũ, không có gì cải tiến thêm, thì tất nhiên là anh em chỉ nhận lại đúng với những cố gắng lập đi lập lại đó mà thôi.

tổng quan phần 1 là vậy, bây giờ vào phần 2,

hãy suy nghĩ mọi thứ trên bài toán value exchange khi anh em bước ra đời kiếm ăn,

chuyện anh em cống hiến 15-20 năm ở một công ty, rồi một ngày đẹp trời, công ty đó sát nhập hay bán lại, hoặc có bản quản trị mới rồi anh em bị loại ra khỏi cái guồng mới đó.

Cái hôm chia tay, kỷ niệm 20 năm cống hiến, anh em nhận đúng cái bánh kem nhỏ với cái gift card 50-100 đô gì đấy… rồi bản thân anh em thấy chạnh lòng và buồn lặng lẽ bước ra về trong ánh mắt hiu quạnh của những đồng nghiệp xung quanh.

buồn thì tất nhiên, tôi đồng cảm việc đó,

nhưng, chợ đời mà, bản chất nó là thế đấy anh em ah, nó là nơi trao đổi giá trị,

khi họ không muốn mua bán giá trị với anh em nữa thì việc chia tay hay ngừng giao dịch lại là lẽ thường thôi.

hãy xem đó là một lẽ thường thì anh em sẽ không nặng lòng khi bước ra.

bên mỹ, cảnh đó nhiều, gắn bó cả cuộc đời với một công ty, thậm chí là những người đầu tiên khai lập cty, rồi cũng bước ra vô cùng chóng vánh.

cho nên,

1. đừng nặng lòng khi bên B không muốn giao dịch với mình nữa. Hãy để thân tâm vào việc nâng giá trị bản thân mình lên, để còn gặp những nơi giao dịch tốt hơn.

2. khi giá trị anh em tăng lên thì đồng nghĩa rất nhiều mối quan hệ cũ sẽ rụng dần. Tư duy mới, giá trị mới thì các người không cùng tần số sẽ tự động nhạt dần, để trống chỗ cho những người phù hợp hơn… hoặc để trống thời gian để anh em cải tiến bản thân hơn nữa.

3. giá trị anh em tăng thì ít bị ép giá hơn, chứ nếu giá trị anh em đang cung cấp mà ai cũng làm được thì sẽ bị ép giá tới nghẹt thở.

chợ đời dựa trên cung và cầu ! cung nhiều cầu ít thì tụt giá thôi.

4. đừng mong chờ bên B phải biết điều. Nắm rõ giá trị của mình, luôn cải tiến, và hãy ‘Làm giá’ lại khi thấy giá trị thu lại không tương xứng.

5. tuy nhiên, luôn chuẩn bị 1 đến 3 đường lui nếu việc làm-giá không thành công thì luôn có đường rút êm… ví dụ như có tiền dự phòng đủ để chữa lành và cải tiến giá trị trong 2-3 năm mà không cần đi làm.

Chính xác có đường lui thì bố không cần luỵ thằng nào cả.

6. giá trị chúng ta ngoài Tài thì còn nằm ở Đức. 3 chữ Tài bằng 1 chữ Đức… đừng mải mê tăng giá trị cho phần Tài mà quên phần Đức.

7. Không có Đức thì giá trị dù lớn đến đâu cũng gãy… Anh em quan sát báo chí sẽ thấy đầy ca như thế, nhiều người có tài và tạo ra giá trị siêu lớn nhưng giá trị đó không bền vững nếu phước đức không tương xứng với cái tài họ đang có.

8. giá trị cốt lõi nhất vẫn là Tâm,
có Tâm, có Tầm, có Tài… thêm phước đức trợ lực thì giá trị anh em tạo ra là vô lượng.

Cheers
Bác 7B

——
Hình của Marco

23/04/2024

người ta làm gì với mình là nghiệp của người ta,
còn mình phản ứng lại thế nào, thì đó là nghiệp của mình,

nghiệp ai nấy lo, anh em hiểu nhanh là vậy,

câu tiêu đề thì anh em đọc hoài, nhưng ứng dụng thì cơ bản cũng dễ lúng túng, vì vô thức nó cực nhanh, nhận tín hiệu gì là nó ra đòn tương ứng ngay lập tức, dù anh em chưa kịp nghĩ gì.

anh em tập thiền minh sát, cốt yếu là quan sát cái tiến trình tâm thế nào, coi cái gì đang diễn ra, để coi phản ứng thế nào cho phù hợp, chứ không hấp tấp, chưa biết tâm mình ra sao, mà đã vội ra đòn.

tôi sẽ biên sâu phần này theo tình huống thực tế để anh em dễ nắm bắt hơn,

1. tình huống 1 (trong công việc)

anh em làm hết mình, hoàn thành trách nhiệm được giao xuất sắc, nói chung làm đàng hoàng tử tế, thì đó là nhân tốt, nghiệp lành của anh em,

nhưng khi sếp hay công ty đánh giá kết quả thì lại không công nhận hay xem trọng anh em, rồi có phản ứng không phù hợp với anh em, thì chuyện đó là phần nghiệp của sếp hay công ty,

và đây là khúc anh em cần quan sát tâm mình đây, ngay khúc nghe công ty hay sếp nói những lời phũ phàng dù anh em đã cống hiến hết lòng, mà tâm anh em sân hận, ức chế, uất ức, rồi phản ứng gay gắt lại với công ty, thì khúc đấy lại là nghiệp mới của anh em.

2. ok, qua tình huống 2 (cũng trong công việc)

anh em lúc nào cũng cố gắng hết lòng, hiệu suất luôn dẫn đầu team, đó là nghiệp tốt của anh em,

tuy nhiên, đợt thăng chức trưởng phòng vừa rồi, thì công ty lại xếp người khác với hiệu suất thua anh em, nhưng họ có những thế mạnh khác. Chuyện chọn ai là chuyện của công ty hay nghiệp của công ty, chưa nói đến tốt hay xấu.

rồi đây là khúc quan sát, anh em nghe tin đó, anh em đố kỵ, ức chế, sân hận lên thì anh em lại tạo ra một vòng nghiệp mới từ sự kiện thăng chức người khác.

giờ qua tình huống hôn nhân gia đình,

3. tình huống 3:

mình hết lòng với chồng mình là nghiệp của mình

còn chồng mình không chung thuỷ, đối xử tệ bạc với mình và con mình thì đó là nghiệp của ông chồng,

nhưng từ việc đó, mình sinh tâm thù ghét, muốn trả đủa, muốn ổng phải trả giá (dễ hiểu, càng yêu thì càng hận thôi), thì cách mình phản ứng lại sẽ là nghiệp sau này của mình,

4. tình huống 4 cũng trong gia đình, giữa con cái và bố mẹ

mình luôn cố gắng để bố mẹ vui lòng, hiếu thảo với bố mẹ, thì đó là nghiệp tốt của mình,

nhưng không phải bố mẹ nào cũng thấu hiểu, thông cảm, công nhận, hay chia sẻ hết với anh em, đôi lúc còn trách ngược lại là anh em chưa đủ tốt, chưa đủ nghe lời, việc bố mẹ đối xử với mình thế nào, dù tệ đến đâu, thì đó là nghiệp của bố mẹ,

còn mình khi đối diện với các việc đó từ bố mẹ, tâm mình thế nào, mình phản ứng ra sao, lại là một nghiệp mới nảy sinh.

4 tình huống trên, tôi nghĩ hầu hết ai cũng bị ít nhất 1 cái, nên ghi ra như thế, anh em dễ đối chiếu hơn,

5. còn tình huống 5, về xã hội

anh em tuân thủ đầy đủ các quy định, luật chơi của xã hội, luôn đàng hoàng tử tế, thì đó là nghiệp của anh em, đang gieo nhân đàng hoàng,

nhưng chuyện anh em đàng hoàng thì không có nghĩa là xã hội phải đàng hoàng lại với anh em đâu, có thể nó đá đít, nắm đầu anh em kéo lê đi, nó là chuyện rất hay xảy ra, mạnh ăn yếu, to đớp nhỏ, xã hội đối xử với mình thế nào thì đó là nghiệp chung của xã hội,

còn mình vì ngán ngẫm xã hội, sao tệ quá, sao lủng bại quá, rồi sinh tâm uất ức, đối nghịch, chán nản, thì nó lại là phần nghiệp của mình đang làm nó mạnh hơn,

6. tình huống 6, cũng xã hội,

anh em không được chọn gia đình, hay chọn xã hội hay quốc gia để sinh ra, điều anh em có thể làm là giữ tâm trong sáng và sống đàng hoàng nhất có thể.

ra xã hội kiếm tiền làm ăn, dính đến tiền thì làm con người dễ tham lam sân hận hơn, đụng nhau cái là phản ứng gay gắt ngay. Nói chung va chạm với xã hội dù việc nhỏ đến việc lớn, xã hội đều sẽ vã vào mặt anh em hết,

tuy nhiên, phải cẩn trọng khi bị vã, dễ sinh tâm oán hận, thù ghét, trả thù đời, rồi mình lại làm hàng loạt phản ứng với một chuỗi nghiệp mới nặng nề sinh ra.

đọc đến đây chắc anh em hiểu được cơ chế nghiệp và luân hồi rồi đó,

nghiệp còn nặng sâu dày thì luân hồi là tất nhiên, anh em cứ nghĩ, mình cứ hiện hữu lại với hàng trăm chuyện tương tự, đâm qua đâm lại, không có điểm dừng.

cho nên,

mình sống thật là chuyện của mình,

chuyện người ta khó chịu với việc mình sống thật, là nghiệp của người ta,

nhưng khi thấy người ta tỏ thái độ khó chịu với mình rồi tâm mình bắt đầu khó chịu lại, thì vòng nghiệp và duyên sinh không kết thúc.

đó là tại sao, quan sát tâm, quan sát thái độ phản ứng ra sao, là cái cần được dạy rất sớm từ cấp 2, cấp 3…

vì một đứa trẻ được dạy cách quan sát lại cảm xúc và thái độ đang có của mình, sẽ giúp cách phản ứng có chừng mực và suy nghĩ hơn.

muốn thoát khỏi việc nghiệp chồng nghiệp hay bước ra khỏi vòng luân hồi, chỉ nằm đúng ở chỗ đó, là thái-độ-phản-ứng thế nào thôi,

nên hiểu nghiệp của mình,
cắt bớt từ từ, chuẩn là bớt hành ngáo, hành không suy nghĩ, để tiếp thêm năng lượng không đáng cho các dòng nghiệp lực,

thật ra, anh em dùng pháp môn gì đi nữa, nó chỉ trở lại một việc duy nhất, đó là hiểu rõ tâm ý đang thế nào trong từng khoảnh khắc sống mà thôi.

ok, chúc anh em chăm sóc nghiệp và thân tâm mình tốt nhé.

Cheers
Bác 7B

——-
Hình của Marco

23/04/2024

Chợ Đời

anh em có ra chợ bán rau, mở quán phở, hay làm cái xưởng nhỏ đến cái công ty thật to, hoặc đơn giản là ngồi văn phòng 8 tiếng, cuối tháng lãnh lương, thì tất cả đều là ‘Value Exchange’ - trao đổi giá trị.

chợ đời, dù trên hình thức nào, nó đều là trao đổi giá trị qua lại với nhau. tôi có giá trị A, anh có giá trị B, chúng ta đồng thuận trao đổi với nhau.

xin nhắc lại là ‘đồng thuận’, chứ không ai ép ai phải trao đổi cả,

cả chuyện tình cảm, yêu vì tình, hay yêu vì tiền, tất cả đều là value exchange, mà value ở đây có thể là cảm xúc, tinh thần, do đối phương mang lại. tôi có tiền, em có tình, chúng ta trao đổi.

cho nên, thứ mang ra trao đổi không nhất thiết phải hữu hình (cầm nắm được), mà có thể là vô hình (cảm xúc và tâm tưởng).

tôi giúp anh A một ít tiền (có thể gọi là từ thiện), dù anh A không trả lại giá trị nào cụ thể, nhưng cái giá trị tôi đang tìm kiếm là sự công nhận, và… giá trị được làm người tốt. Nên bản chất vẫn là trao đổi, nếu bên trong tôi có động cơ trao đổi đó.

anh chị em nắm cơ chế chưa,

chợ đời, dù như thế nào, dù hình thức vi tế đến cỡ nào, nó đều là sự trao đổi giá trị.

nó không xấu, không tốt, chỉ đơn giản,
tôi có A, anh có B, chúng ta đến với nhau.

ok, bây giờ trở lại việc anh em đi làm, nếu anh em luôn giữ tâm thế trên value exchange trong đầu thì chuyện đi làm công nó sẽ trở nên hoàn toàn khác hẳn.

công ty không trả lương 8 tiếng mỗi ngày,
mà công ty đang trả trên ‘giá trị’ mà 8 tiếng anh em đang mang lại.

đó là tại sao, cùng vị trí, có người lãnh tiền cao hơn người kia tận 30-50%, thậm chí là gấp đôi, vì giá trị người đó luôn cao hơn trung bình cả phòng rất xa.

1. cho nên, muốn có thêm tiền, thì phải tăng value của mình lên.

2. muốn tăng value mình lên, thì không thể chờ sếp nhắc, hôm nay phải làm cái này, mai phải làm cái kia. Phải chủ động tự quản việc, không chờ nhắc, cung cấp đúng value và nhiều hơn khi có thể.

3. đã là chợ đời, thì công ty hay ngoài chợ đều giống nhau về bản chất. Người ta mua tô phở thì anh em phải nấu cho nhanh, đưa ra to phở xứng đáng với số tiền người ta bỏ ra, không ngon là người ta bye. Chứ không ai ngồi nghe, sáng nay anh em đã cực khổ dậy sớm nấu nước lèo như thế nào, hay công sức làm thịt mệt làm sao, cái người ta cần là tô phở chất lượng. done

4. đi làm cũng thế, anh em có gì ở nhà, chuyện tình cảm ra sao, có chuyện gì đi nữa, dù cố châm chước lắm thì anh em vẫn phải hoàn thành tốt công việc và cung cấp giá trị đúng với thoả thuận ban đầu với cty.

5. đã là trao đổi giá trị, anh em có quyền ngưng trao đổi (nghỉ làm), đi giao dịch với nơi nào phù hợp và trả giá đúng với giá trị anh em đang cung cấp.

6. đừng than tại sao mình làm hoài mà không có tiền, mà hãy trách là tại sao mình không tăng giá trị mình lên!

7. công ty thay đổi là bình thường, nhưng giá trị mình không tăng theo thời gian thì có nghĩa mình đang đi lùi… vì ở chợ đời luôn có những làn sóng mới với giá trị tương tự mà giá thấp hơn rất nhiều.

8. nếu sau 35 tuổi, mà anh em chưa hiểu rõ giá trị của mình thế nào, để đem gì ra chợ đời trao đổi ra sao thì lợi thế cạnh tranh của anh em vô cùng thấp và bấp bênh !

9. value tăng đến từ việc anh em làm nhiều (+ cải tiến) trong công việc,
value tăng vì anh em đi học thêm ngoài giờ làm việc, để mở rộng nhóm kỹ năng và trải nghiệm của mình lên.

chứ cứ làm nhiêu đó việc mà đòi tăng value thì không thế !

10. hôm nay công ty không có gì làm hay ít việc thì nên lo từ từ, chứ đừng có mừng. Vì nó không giúp cho việc mình tăng value.

11. đã là nơi trao đổi value, dù bán cá hay bán chất xám, thì không có tình cảm ở đây, đúng giá trị mà trả tiền thôi.

12. hay nói cách khác, Đừng đưa cảm xúc vào chợ đời nhiều quá, người ta thích hay ghét anh em không quá quan trọng, cốt lõi là giá trị mang lại của anh em ở đây là gì.

13. có cô thư ký của chú giám đốc, chẳng làm gì, mà nhận lương bằng trưởng phòng. Thật ra là ‘có làm gì’ đấy, nhưng giá trị trao đổi giữa cô ấy và giám đốc, anh em không thấy rõ hết mà thôi. Nên vẫn là value exchange.

14. trước tôi quản trị, có nhận 2 đứa vào ngồi chơi, vì là con của các sếp to trên ấy ấy, nhận vào để cho hồ sơ các cháu đẹp tý, dù cả ngày đi chơi, nhưng đổi lại, giấy tờ cty kẹt cái mà hú các bác là xong ngay ! nên vẫn là trao đổi giá trị.

ok, chốt lại, đừng biến mình thành nạn nhân hay đi làm với tâm lý nạn nhân (phải-đi-làm), nhất là đi làm công, không ai ép anh em cả. Cho nên, đã đi làm, thì hãy luôn tăng giá trị mình lên để nhận lại giá trị tương xứng. (có thể là tiền nhiều, hoặc là tiền vừa phải + sự công nhận)

tập thể thao cũng là tăng giá trị bản thân,
học thêm ngoại ngữ cũng vậy,
học thêm nghề mới cũng là tăng thêm giá trị,
sống đàng hoàng tử tế thì tăng giá trị kinh hoàng,


luôn học hỏi, luôn tu sửa, luôn chủ động làm việc, luôn cải tiến, luôn lắng nghe, biết cám ơn, biết xin lỗi,… thì giá trị anh em sẽ tăng với cấp số nhân.

khi đó, dù bước đi đâu thì người ta sẽ đi săn anh em… chứ không phải kiểu anh em đi năn nỉ người ta nữa.

Cheers
Bác 7B

——
Hình của Marco

19/03/2024

tản mạn về MCMA

Miếng-Cơm-Manh-Áo, viết thêm vài ý mở rộng về chuyện đi làm, cho người mới, cho cả người cũ.

1. người ta trả lương cho người được việc, ra việc, và ra tiền,
chứ không ai trả lương cho người được nhiều người thương mà không ra việc. anh em phải thuộc lòng chỗ này.

2. cho nên, ra việc là cốt lõi,
còn dễ thương là điểm cộng, điểm trợ lực,
mà có dễ thương, thì đôi lúc, sắp thành việc rồi, 95% rồi, thì có thêm trợ lực 5% từ bà con xung quanh, thì ra quả ngọt.

3. còn nếu tất cả đều ghét, nhưng vẫn ra việc, thì anh em vẫn tồn tại,

4. tuy nhiên, nếu không thể làm người ta thương, thì đừng làm người ta ghét.
vì 1 đứa ghét nó phá hơn 100 đứa thương,
cho nên nhiều lúc việc được 95% rồi, mà nhờ đứa ghét, mà anh em trở về 0 hoặc về âm vô cực.

5. muốn ra việc với chất lượng cao và ổn định thì phải có 2 yếu tố:
cẩn trọng + cải tiến

6. cẩn trọng là làm gì phải để tâm vào, quan sát kỹ càng vào.

để hiểu chữ ‘cẩn trọng’ cho sát nhất, là dù làm gì nhỏ nhất cũng như bác sĩ đang mổ bệnh nhân vậy, sai sót nhỏ là gây hậu quả nghiêm trọng.

nếu anh em làm việc được với tu duy cẩn trọng của người bác sĩ đang mổ, thì công việc sẽ hiếm khi xảy ra sai sót.

1 năm kinh nghiệm cũng cẩn trọng,
mà 25 năm kinh nghiệm cũng cẩn trọng,

bác sĩ 25 năm nghề, mà hôm đó mổ ẩu 1 ca là cũng toang hết sự nghiệp,

anh em lái xe cũng phải cẩn trọng,
lái cả chục năm không sao, chỉ vài giây lơ là, thiếu cẩn trọng là toang.

7. còn về ‘cải tiến’

điển hình, tôi là thằng rất làm biếng, nên cái tác vụ nào mà cứ lập đi lập lại hoài thì tôi tìm cách tự động hết,

những dự án tương đối giống nhau thì cải tiến làm sao để hoàn thành cùng chất lượng nhưng với thời gian ít hơn.

ví dụ nhanh chuyện tôi đi tập, 4 ngày tập cố định cho từng nhóm cơ, cải tiến là dựa trên số tạ có tăng không, hoặc số reps tăng hay không, rồi tập ít bài lại nhưng hiệu quả có tương đương không, đó là một cách hiểu của chữ cải tiến.

8. công ty không phải gia đình anh em,

anh em thử không ra việc xem thì gia đình sẽ gạch tên anh em ra khỏi hộ khẩu ngay lập tức.

anh em ra tiền thì anh em được gọi là tài sản của công ty,

anh em không ra tiền thì anh em sẽ là tiêu sản của công ty,

nên các mỹ từ như ‘con người là tài sản cty’, thì nên hiểu đúng là ‘con người ra tiền, mới là tài sản cty’.

9. trở lại vụ cẩn trọng và cải tiến,
anh em có 2 cái đó thì sẽ có rất nhiều công ty và nhiều ngành mở rộng đón anh em về làm,

vì thị trường lao động kiếm người có năng lực, cẩn trọng và chịu cải tiến, thực sự không nhiều,

ai có đủ mấy yếu tố đó rất dễ lên top cao,

10. đừng xem công việc là cuộc đời mình,

công việc có thể là một phần quan trọng trong cuộc đời nhưng đừng sống chế.t với nó,

nói thế, không phải làm hời hợt, làm không đàng hoàng,

nếu 8 tiếng ở công ty thì hãy hết mình hết tâm trong 8 tiếng đó, nhưng bước ra khỏi công ty thì đừng mang chuyện cty về nhà nữa.

đừng về nhà nghĩ việc cty,
rồi đến cty lại nghĩ việc nhà,

không có cái nào ra cái nào hết.

11. sức khoẻ thể chất và sức khoẻ tinh thần luôn quan trọng nhất,
… nhưng không có tiền thì cũng mệt thật,

bán sức kiếm tiền chỉ nên một giai đoạn thôi,
đừng bào quá, vì sức khoẻ và thời gian trôi qua rồi, khó lấy tiền bù lại được.

12. cách để ‘bình tâm’ hay nhất trong chỗ làm, là hãy nghĩ đến cảnh này,

một tuần sau khi anh em độ.t qu.y, hay nằm liệt giường do bệ.nh ngặt nghèo, đồng nghiệp nào thương anh em lắm thì lại hỏi thăm, hay góp ít tiền phụ gia đình anh em, nhưng sau đó 1 tuần, 1 tháng, công ty sẽ chạy tiếp, nhà nào trở về nhà đấy, sẽ có người thay thế chỗ anh em (dù trước đó anh em giữ vị trí quan trọng đến cỡ nào).

mọi thứ vẫn sẽ chạy tiếp dù anh em không còn có mặt trong tổ chức đó nữa.

nó là quy luật, là luật chơi chung.
nên đừng bán mạng, vì không ai khóc cho anh em suốt đời đâu, vài tiếng là quá mức !

13. hãy sống cho mình, làm việc thật tử tế, và đừng giẫm lên chân người khác là được.

thằng què không thể cõng thằng khác đi được,
nên hãy biết chăm sóc thân tâm mình là nền tảng quan trọng để anh em đi nâng đỡ người khác,

14. cách mình làm là cách mình sống,

cách mình làm một việc là cách mình làm nhiều việc,

nên xem một người quét nhà thôi, cũng đủ biết họ có cẩn trọng trong các việc khác hay không.

15. một lỗi lầm, một thất bại, không có nghĩa là cuộc đời anh em thất bại.

đừng ám ảnh rằng mình phải làm tốt tất cả,
hãy làm tốt nhất, hết tâm nhất, nhưng nếu có sai sót, cứ nhận trách nhiệm, xin lỗi, và tìm giải pháp khắc phục để không lập lại.

hãy xem nó là một phần của hành trình.

16. cuối cùng,
làm điều tốt nhất, kỳ vọng bớt lại,
(do the best, expect nothing)

giúp người đừng mong họ giúp lại,

cống hiến hết lòng, nhưng đừng mong công ty hay mọi người sẽ đánh giá đúng và công nhận đúng về những gì mình đã làm,

mình làm tử tế, vì trời cao có mắt và nhân quả là tuyệt đối.

và hãy luôn nhớ,

không ai khóc cho anh em quá 1 tuần cả, nếu anh em biến mất khỏi game đời này.

Cheers
Bác 7B

——
Hình của yoshihiko

07/03/2024

tâm còn đầy rác, thì đời sao thơm tho.

có một định luật thế này,
khi tâm anh em còn hỗn loạn thì rất khó để cuộc đời anh em nó trật tự được.

nói một cách khác,

trật tự cuộc đời anh em chính là trật tự tâm trí của anh em,

bên ngoài phản ánh bên trong,
và bên trong là nền tảng cho bên ngoài,

người có nội tâm bình ổn, thì mọi thứ xung quanh họ, từ cái giường, đến bàn làm việc, chiếc xe họ đi, tóc tai, giày dép, cách họ nói, cách họ đi, nó có một trật tự rất rõ ràng, tươm tất, không đảo lộn, không cái này chèn cái kia, không hớn hơ hớt hải.

nó không hẳn phụ thuộc hoàn toàn vào chuyện giàu nghèo đâu,
tất nhiên nhiều tiền thì anh em có nhiều sự lựa chọn hơn,
còn ít tiền thì ít sự lựa chọn lại.

giàu thì đời dễ thơm tho, dễ trật tự hơn, cái này tôi đồng ý, nhưng không có nghĩa là tâm đã hết rác,

còn việc ít tiền tý, vẫn có thể thơm được, nhưng phải biết sắp xếp từ trong ra ngoài.

tâm còn rác thì dù bên ngoài hào nhoáng đến đâu, ảo đến đâu, rồi mọi thứ cũng về đúng trật tự tương ứng với tâm người đó.

kiếm tiền giỏi thì cần TÀI,
nhưng để giữ tiền ở lại thì cần TÂM,

‘có tâm’, là có trật tự, có sự đàng hoàng, có đạo đức, có quan sát, thì nó mới bền vững, hợp lẽ trời đất (nhân quả), không thì như một lâu đài cát, mà ở đời, chuyện này nhiều, giàu đó, quyền đó, nhưng không giữ được lâu.

vụ rác trong tâm, tôi cũng biên rồi,

muốn bớt rác thì có 2 việc chính:

một là dọn bớt rác đi,

hai là đừng bỏ rác vào nữa,

bớt rác đi thì phải có quan sát thân tâm mỗi ngày mỗi giờ, biết cái gì bất thiện, biết cái nào không hay, cần loại bỏ, rồi phải kỷ luật nghiêm túc dọn cái rác đó đi.

còn việc đừng bỏ rác vào thì có 2 đối tượng cần quan sát:

- tự bản thân mình bỏ rác vào mình, thông qua cái mình coi, cái mình nói, cái mình tham gia, cái mình làm mỗi ngày. (hôm qua cõi toàn phây bị lỗi không đăng nhập được, là anh em hoãn lên ngay, như mất mạng, cái đó là một dạng nghiện ẩn, mình quen coi rồi nên không coi 1 ngày trên mạng là chịu không nổi, mà có bao nhiêu cái mình coi trên đó là rác ?!)

- tiếp đến là đừng để người ta bỏ rác vào mình.
trật tự nội tâm chưa bình ổn thì tâm ai cũng đầy rác, dễ khổ, dễ lan khổ qua người khác… cho nên, thông qua tương tác hằng ngày trong công việc hay trong gia đình, vì rác trong tâm nhiều quá, nó ứ, nó quá tải, nó mất kiểm soát, nên ai đụng cái là họ quăng rác qua mình ngay.

mình cũng đầy rác, họ cũng vậy,
xả rác qua lại thì thành 2 bãi rác to đùng, không bớt mà cứ thêm.

bước ra đời bây giờ, phải biết cách tự bảo vệ mình để người ta không xả vào mình, mà nếu không từ chối được, anh em phải biết cách dọn rác ngay sau đó, đừng mang rác tiếp về nhà, rồi người thân lại nhận thêm một đống rác từ anh em.

rác trong tâm chúng ta nhiều vô kể,
dọn bớt thì ít, mà xả thêm thì nhiều,

mỗi ngày ra ít, vào nhiều, hỏi sao đời càng ngày càng thúi, xã hội càng ngày càng khó ngửi, và khổ đa.u trong chúng ta không vơi đi mà cứ chồng chất nhiều thêm.

nên anh em cẩn trọng,

tâm anh em thế nào thì cuộc đời anh em sẽ thế đấy, đừng thả trôi tâm mình, rồi cứ mãi luẩn quẩn chuyện dọn rác từ đời này qua đời kia, không hồi kết.

Chẻers
Bác 7B

——
hình của Rhubarb

06/03/2024

thái độ hay năng lực ?

anh em sẽ chọn cái nào,
suy ngẫm thử xem rồi đọc tiếp,


nếu chỉ chọn 1 trong 2 thì anh em sẽ bị thằng đời dập cho đến chê’t.
(tại sao thì sẽ ví dụ ở dưới sau)

còn nếu chọn cả 2 thì anh em cũng ngáp ngáp sống qua ngày thôi, vì để ra việc hay không thì 2 cái trên vẫn chưa đủ.

nhắc lại cho anh em dễ hệ thống,

một là thái độ,
hai là năng lực,

nhưng còn 2 cái cốt lõi nữa,

thứ ba là sự quyết tâm và kỷ luật,

và cái cuối cùng là thời thế,

thời là lúc nào, thời gian nào, thời nào,
thế là anh em đang đứng ở đâu, về cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng, vị thế của anh em đấy.

chuyện bây giờ ra đời xây tổ, kiếm cơm, muốn tồn tại từ ổn trở lên thì chuyện có thái độ + năng lực là bắt buộc rồi, chứ giờ còn loay hoay chọn 1 trong 2 cái đầu tiên thì anh em đã quá muộn so với thời cuộc hiện tại.

thái độ + năng lực + kỷ luật + thời thế

lấy ví dụ nhanh, tôi hát nghe cũng được, lâu lâu cũng có người khen, tạm cho là có năng lực hát đi. thái độ ok, kỷ luật có luôn, nhưng sau 10-15 năm cố gắng trở thành ca sĩ nổi tiếng thì tôi vẫn lình xình.

nguyên nhân ở 2 chỗ,

một là năng lực có nhưng chưa đủ nổi trội để bứt phá hẳn, mà nghề ca sĩ chỉ dành top 1%, nên độ cạnh tranh cực cao, đào thải nhanh.

hai là thời thế, tôi chọn thời điểm thành ca sĩ, ngay khúc đó toàn các nhân tố có năng lực xịn hơn, hoặc dòng nhạc tôi theo nó đã hết thịnh, hay lăng xê vẫn chưa đủ (do bầu không đủ lực hay đơn giản tôi không đủ tiền),
hoặc thời gian đó các thể loại giải trí nó đã dịch chuyển, nói chung rất nhiều yếu tố trong thời thế, nhưng quy chung lại, thời gian và vị thế lúc tôi chọn con đường đó để đi, nó không đủ điều kiện để trợ lực cho tôi ra quả.

tôi xếp thái độ đầu tiên thì nó là cái nền móng của ngôi nhà,

năng lực thì bắt buộc quan trọng rồi, nhưng thiếu thái độ thì năng lực cũng vứt.

chuyện năng lực có nhưng thái độ lồi lõm thì tồn tại thời gian rồi cũng bị dập thôi. ngay tại chỗ làm, anh em sẽ thấy khá nhiều ca kiểu đấy, giỏi nhưng thái độ không đến đâu, hếy thời là cũng bị đào thải rất nhanh.

kỷ luật là yếu tố thứ 3,

anh A cũng thái độ tốt + năng lực tốt,
anh B cũng ngang ngang,

thái độ + năng lực bằng nhau thì kỷ luật và quyết tâm sẽ tạo ra sự khác biệt.

phân khúc này lâu lâu anh em vẫn thấy vài ca xuất hiện cùng lúc như thế, anh A hay anh B, ai cặm cụi hơn, kham nhẫn hơn, thì người đó sẽ đi xa hơn.

những người được chọn làm chuyện đại sự, bắt buộc phải có đủ 3 cái đầu tiên, tôi thấy không nhiều, nhưng anh em nào ở đây thấy mình đủ thái độ + năng lực + kham nhẫn thì chắc chắn sự có mặt của anh em ở game đời này là để phụng sự những điều không đơn giản.

cái cuối là thời thế,

tôi xếp nó cuối cùng nhưng nó cũng quyết định sự thành bại cho tất cả.

ví dụ thực tế luôn, tôi đang làm kỹ sư bên ngành bo mạch điện tử. anh em nhớ cách đây 30 năm, cái tivi to kinh khủng, vì dây điện gắn chằng chịt cái thùng to phía sau, rồi dần dần cái tivi nó mỏng dần, giờ có cả tivi màn hình cong, nó chính là sự phát triển và lịch sử của ngành bo mạch.

giờ bo mạch rất mỏng có thể bẻ cong mà chứa hàng ngàn mạch điện nhỏ hơn sợi tóc, tôi làm mỗi ngày nên mới thấy công nghệ phát triển chóng mặt.

tôi kể vụ này là vì, kỹ sư bo mạch cách đây 20-30 năm là siêu hot, nói chung dễ ăn tiền, thị trường cần, ít người học được nghề. nên đa phần 95% kỹ sư ngành này giờ đã sắp về hưu. tôi loay hoay sao vào nghề này cách đây 5 năm, lúc mới qua Mỹ, được mấy tay kỹ sư cứng nhất kèm cặp.

xét về mặt cá nhân, anh em sẽ nói tôi gặp thời tốt, thế ngon, vì tôi là lứa trẻ tiếp theo làm được nghề này, và hàng loạt kỹ sư đời đầu chuẩn bị về hưu.

nhưng xét về tổng quan thị trường, thì nghề này là ngõ cụt, vì một lượng kỹ sư siêu đông bên Ấn Độ lương rẻ gấp 20 lần, cày 24/7, có thể làm từ xa, đang lấy bớt jobs bên đây. Hai là công nghệ tự động hoá A i để giảm sự đụng tay của human vào, đó là tại sao 3-4 năm trở lại đây, mấy cha kỹ sư già nghề tôi đều nghẹt thở, tiền khó kiếm hơn rất nhiều, năng suất đầu ra yêu cầu cao chót vót, không còn dễ ăn như 15-20 năm trước.

anh em đọc qua thì thấy được cái gì,

đó là trước khi làm cái gì, chọn cái gì, đi về đâu, anh em chịu khó nhìn xa hơn về cái nghề và tổng quan ngành mình chọn, liệu nó còn cần hay còn tồn tại trong 10-15 năm nữa hay không? công nghệ có thay thế hay không?

tại sao?

cho là anh em có thái độ tốt, năng lực ngon, kỷ luật vững… nhưng chọn cái ngành mà cái đường dài nó không có, thì tốn 4-5 năm cày đua top rồi chợt nhận ra mình đang đứng top trên cái tàu… sắp chìm.

sự thật đấy anh em ah,

chọn chuẩn, cũng là phước của anh em nữa, kèm với tầm nhìn của anh em đến đâu nữa.

vậy lựa chọn quan trọng hơn nỗ lực?

cả hai đều phải 100%,
vừa cần chọn đúng, vừa cố gắng hết mình.

thái độ + năng lực + kỷ luật + thời thế
anh em phải thuộc lòng,

anh em ghi xuống giấy, sẽ thấy nó rõ ràng hơn, anh em nào càng hài hoà và cân bằng được combo 4 yếu tố đó thì cơ hội thành công sẽ rõ ràng hơn, quan trọng là nó bền và lâu dài.

mới đây, có người đồng hương lên học nghề kỹ sư chỗ tôi, mấy người cùng dạy, chứ tôi không dạy, nhưng sau 2 tuần, thì tôi mới hỏi nửa giỡn nửa thật, “học nghề này là vì tiền hay là vì thích?”

người đó trả lời là cả 2, vừa thích vừa vì tiền,

thật ra trước đó, cái người dạy chính có bảo tôi, là người này không phù hợp, nói thẳng là không đủ năng lực để theo. tuy nhiên do công ty muốn train tầm 2 tháng xem sao, nên mấy ổng cứ ráng.

tôi hỏi vui vì thấy người đó có những năng lực rất mạnh ở mãng khác, sao lại đúc đầu vào cái chỗ mà mình không mạnh. vì với những năng lực khác, qua nghề khác, kèm thái độ đó, tôi nghĩ họ vẫn dễ thắng hơn.

tất nhiên tôi có nói sơ qua, nhưng người ta nghĩ tôi không muốn người ta thành công nên người ta đi báo với sếp chính, là tôi nói tiêu cực làm họ nản.

một bài học cho bác 7, cái tội nhiều chuyện, bày đặt ý kiến, nên tôi chấp nhận sám hối, và im lặng cứ để người đó tự trải nghiệm thêm rồi tự rút ra bài học, hoặc có thể họ sẽ theo được như tôi đã từng làm cách đây 5 năm… đâu biết trước được.

nhưng xưa giờ, tôi vẫn có niềm tin kiên cố thế này,

hát hay, không có nghĩa là sẽ trở thành ca sĩ.
hoặc thuộc lòng kinh tạng, không có nghĩa trở thành Thầy tu giảng pháp.

mà cho là có năng lực siêu phàm, thái độ khiêm cung, nhẫn nhục ba la mật đủ hết, nhưng thời + thế + phước không đủ duyên thì có thắng bằng trời.

ok, đủ dài rồi, 4 yếu tố mới đủ nha anh em.

cheers
Bác 7b

——-
Hình của Giovanna Aryafara

28/02/2024

Vi Nhân Nan

‘làm người khó’, câu này của Khổng ka

còn ‘làm chó dễ’, câu này thì tôi nói,

anh em trải đời rồi, sẽ thấm 3 chữ này, vi nhân nan, làm người khó, trong 2 chữ con-người, thì phần con nó luôn nặng hơn phần người,

tại sao,

phần con là bản năng,
mà đã là bản năng thì dễ làm, dễ sống theo, không cần học, không cần ý thức nhiều, nhưng nếu ai cũng sống theo bản năng thì mạnh ai nấy giẫm lên nhau.

còn phần người là ý thức,
ý thức khác bản năng là ý thức cần phải tập,

rồi tập cái gì?

con người ta ai cũng có 1 miệng, 2 mắt, 2 tai,

nhưng dùng cái miệng nói năng thế nào cho dễ nghe, cho đàng hoàng, cho chân thật, có lợi cho đôi bên, thì có khi phải tập nói cả đời vẫn chưa xong,

còn 2 mắt, tầm nhìn của chúng ta cao lắm là 180 độ trước mặt, chứ sau lưng làm sao nhìn được, nên sống phải tập nhìn trước nhìn sau, đủ 360 độ, coi có giẫm lên chân ai không, rồi có 2 mắt là để nhìn cái gì cũng phải đủ 2 mặt của vấn đề, nhìn trái nhìn phải, để thấy biết sự việc và con người thật thấu đáo.

cái gì đáng nhìn, cái gì không nên nhìn, cái đó phải tập, thứ không tập thì mình cứ theo bản năng của phần con thôi, ai cũng nhìn được nhưng thấy sâu sắc hay không, thì tuỳ phần người nó chiếm bao nhiêu %,

rồi tại sao có 2 tai mà chỉ có 1 miệng?

2 tai là để nghe 2 bên, nghe 2 phía, nghe đủ chiều để nhận biết rõ vấn đề là gì.

lắng xong, mới nghe, cái đó phải tập,

nghe không rõ, tâm không lắng thì não thiếu thông tin, thì miệng nói bậy, tay làm bậy.

một cái miệng thôi, là anh em gây đủ bao nhiêu nghiệp rồi, chứ 2-3 miệng là địa ngu.c luôn ưu tiên vé vip cho anh em.

nên muốn thành người (hay người ta hay nói là thành nhân) thì phải xem người đó học nói, học nghe, học nhìn đến đâu rồi,

trước có biên rồi, tôi hay chọc, bước ra đời đi làm, giống như đi sở thú, vì không phải ai cũng là người đâu,

tướng người mà cốt con rắn, cốt con heo, cốt con cua, cốt con gà, đủ các loại thú từ lành đến dữ,

nên làm người khó, có 2 chỗ cần tô đậm,

đầu tiên là bản thân mình đừng hoá thú thường xuyên quá, cố gắng sống với phần người của mình nhiều hơn. nói tóm, là có tu thân, tu tâm, để phần con nó bớt quậy lại,

tiếp theo là làm sao mình sống và làm việc được với phần con của người khác. Có lúc họ là người, có lúc cả bạn và họ cùng hoá thú, nên khi anh em nhận thức mình đang đi chung với ai thì có 2 việc nhỏ cần lưu ý,

- đừng để lây theo cái tập khí của họ, chơi hay làm việc chung lâu, thú tính nó lây. đó là tại sao anh em phải có giới luật để bảo vệ mình, không để ai đi quá giới hạn.

(ví dụ, 2 học sinh giỏi chơi chung với 1 học sinh ham chơi, thì liệu thằng ham chơi nó sẽ cố gắng giỏi giống 2 thằng kia, hay khả năng 2 thằng giỏi sẽ theo thằng ham chơi để trốn học luôn. anh em nghĩ thử, chiều hướng nào dễ xảy ra hơn)

- tiếp theo, là cố gắng kích hoạt phần người của người ta lên, và song song hạn chế kích hoạt phần con của người ta trổi dậy.

không riêng ngoài đời, trong gia đình cũng thế, ăn nói cư xử làm sao để đừng mời phần ‘con’ trong người thân nhảy ra, chứ không khéo, thì cái nhà cũng thành cái sở thú mini.

vi nhân nan đúng không anh em,

nên tính ra kiếp người, sống sao ra dáng con người đúng nghĩa và đàng hoàng, nó khó vô cùng. chưa kể là phải tập yêu thương muôn loài vô điều kiệu nữa !

Cheers
Bác 7B

——
Hình của Oliver Mayhall

Address

Xã Cửa Cạn
Phu Quoc

Telephone

+84923153838

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Điện thoại di động PIA - Phú Quốc posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share