17/10/2025
- Con đi học về, con đi ngang qua nhà mẹ, con thấy mẹ với gia đình của mẹ…
- Mẹ có quan tâm gì không? Có quan tâm gì đến cuộc sống của con không?
- Dạ không, chắc mẹ còn có gia đình mới…
Đó là hoàn cảnh của em Nguyễn Ngọc Phương Quyên (2011), học sinh lớp 9 Trường THCS Thị trấn Tri Tôn, huyện Tri Tôn, tỉnh An Giang, sớm chịu nhiều thiệt thòi khi cha mất trước ngày em chào đời 27 ngày, còn mẹ bỏ đi ngay sau khi sinh và không liên lạc trở lại. Từ nhỏ, Quyên lớn lên trong vòng tay bà nội – bà Ngô Thị Ý (1963), cũng là chỗ dựa duy nhất của em.
Từ ngày đón cháu về, bà Ý vừa làm mẹ, vừa làm cha, gồng gánh nuôi Quyên khôn lớn. Bà mưu sinh bằng nghề bán vé số dạo, ngày ngày rong ruổi trên chiếc xe đạp cũ. Có hôm bán hết, có hôm ế ẩm, thu nhập ít ỏi chẳng đủ trang trải. Trên đường đi bán, bà tranh thủ nhặt thêm ve chai kiếm thêm đồng ra đồng vào.
Sức khỏe yếu, thường xuyên đau nhức khi trái gió trở trời, bà Ý vẫn cố gắng lo cho cháu. Bữa cơm của hai bà cháu chủ yếu dựa vào cơm từ thiện, buổi tối chỉ có cháo loãng hay canh rau. Đến mùa khai giảng, không lo nổi sách vở, quần áo cho cháu, bà chỉ biết rơi nước mắt bất lực.
Chiếc xe đạp duy nhất dành cho bà đi bán vé số, nên hằng ngày Quyên phải nhờ bác cho đi nhờ quãng đường 4km đến trường. Vì tiết kiệm, em thường nhịn ăn sáng, nhiều bữa chỉ có mì gói, cơm chan nước tương, dẫn đến thiếu máu, chóng mặt nhưng vẫn cố giấu để bà khỏi lo. Quyên thương bà vô hạn, nhiều lần thấy bà khóc lén, em chỉ muốn ôm chặt để an ủi.
Hai bà cháu hiện sống trong căn nhà tạm được mạnh thường quân hỗ trợ từ 6 năm trước, dựng trên đất của dì ruột bà Ý. Ngôi nhà không có nhà vệ sinh, thiếu thốn trăm bề. Với Quyên, ước mơ lớn nhất là trở thành giáo viên để báo đáp công ơn bà, song em vẫn canh cánh nỗi lo bà khó có thể gắng gượng nuôi mình học hết chặng đường.
NSƯT Ốc Thanh Vân nghẹn ngào khi chứng kiến cảnh hai bà cháu Phương Quyên nương tựa nhau trong ngôi nhà cũ kỹ. Xót xa trước số phận cô bé mồ côi cha, lại thiếu tình thương từ mẹ, nữ nghệ sĩ bày tỏ: “Là mẹ thì không được bỏ con, dù bất cứ lý do gì. Tạo ra một đứa trẻ thì phải có trách nhiệm. Không ai trong xã hội có thể thay mình nuôi dưỡng một đứa trẻ, bởi con là của mình. Tôi không đồng ý với việc bỏ con. Mọi người có thể cho rằng tôi cực đoan, nhưng đó là quan điểm của tôi. Tôi không muốn một đứa trẻ nào phải chịu cảnh này nữa. Bằng một cách nào đó, người mẹ có thể gần con hơn. Đó không phải là sự ban phát tình thương, mà là trách nhiệm”.
Vừa nói, NSƯT Ốc Thanh Vân vừa liên tục lau nước mắt, ôm chặt Quyên thật lâu, mong bù đắp phần nào hơi ấm tình mẫu tử mà em chưa từng có được.