13/09/2024
ĐOÀN THUYỀN GIỮA PHỐ
Sau cơn bão, nước đã rút gần hết, có chỗ chỉ còn lút đến bắp chân. Trên ban công căn nhà 4 tầng tuần trước vừa có người trả 20 tỷ, một bà cụ đang từ tốn điểm tâm món cháo tôm hùm baby nấu với hạt sen. Bỗng bà cụ ngừng nhai chỉ tay xuống phía dưới đường hỏi đứa cháu:
- Trời ơi! Cháu chạy xuống xem có phải có người đang đi xin đồ viện trợ không? Bà thấy mấy cái thuyền cứ đẩy đi đẩy lại nãy giờ, nếu đúng thế thật thì chạy xuống tặng họ thùng mỳ tôm Omachi khoai tây với cân xúc xích Đức để họ ăn cho ấm bụng mà có sức chèo thuyền.
Cháu gái bà bảo.
- Bà ơi, đấy là đoàn của vợ chồng ca sỹ Ứng Hồng Phục đang dạo quanh phố phường, dạo qua thị trường trao tặng mỳ tôm cho những hoàn cảnh khó khăn và đáng thương ở phường ta bà ạ! Bà ăn Kokomi không để cháu chạy ù xuống xin vài gói tối ta nhúng lẩu hải sản?
Bà cụ bỏ thìa xuống, thong thả nói.
- Sư bố nhà cô! Tôi có ăn mỳ bao giờ đâu mà xin, để đó mà tặng bà con vùng cao. Nhưng cháu ơi, sao họ không lên mấy tỉnh đang ngập lụt nặng mà tặng quà?
Cô cháu gái phân bua.
- Đấy là bà chưa ra khỏi nhà nên không biết đó thôi, ở phố ta có nhiều hoàn cảnh cũng đáng thương cần giúp đỡ lắm. Chẳng hạn như chú Phú trọc ở cuối phố, sáng chạy con Lexus LX600 Sport định về nhà để lấy cái vợt Wilson 2.800 đô đi đánh ten lít thì tắc cứng đầu ngõ không vào được, rất may ca sỹ Ứng Hồng Phục đã kịp thời phát hiện và nhanh chóng chèo thuyền vào tận nhà để trợ giúp và mang vợt ra đúng giờ cho chú.
- Thật là một hoàn cảnh đáng thương! Bà cụ chép miệng.
- Hay là có bốn cụ ông 50 tuổi, chiều nay vật vã khóc đứng, khóc ngồi vì không ra được khỏi nhà, ai thấy cũng không kìm được nước mắt...
Cụ bà ngắt lời.
- Sao thế cháu? Nước đến bắp chân thích ra thì đi bộ mà ra chứ sao lại khóc? Thế họ định đi đâu?
- Đi uống bia! Nghe nói định lội ra quán Hải Xồm mần dăm vại bia hơi với đĩa đậu phụ lướt ván tẩm hành, trên đường về thì tiện thế ghé hàng nước nhá đôi con đề tối còn có cái mà nặn... Nhưng bốn ông đều sợ nước ăn chân nên không tài nào đi được. May mà đoàn từ thiện của ca sỹ Hồng Phục nghe tiếng khóc ai oán đã trèo lên gác bế họ lên thuyền chèo đi để kịp giờ uống bia. Chỉ chậm 5p nữa thôi là họ khóa sổ đề.
- A di đà phật! Công đức năng lượng! Đúng là lũ lụt thì giàu hay nghèo ai cũng khổ như nhau cả cháu nhỉ. Bà cụ chắp tay.
- Dạ! Bản thân vợ chồng ca sỹ cũng khổ tâm lắm chứ không sung sướng gì đâu.
- Khổ thế nào cháu? Họ không có cơm ăn à?
- Không, nổi khổ của họ vĩ mô hơn. Ví dụ như muốn chụp cái ảnh nước ngập ngang cổ cho ra vẻ thương tâm để thể hiện cái sự vất vả và hết lòng vì bà con vùng lũ chẳng hạn, nhưng nước nó chỉ lấp xấp ngang ống đồng... thì cũng phải gian nan đi tìm chỗ nước sâu sâu tí mà diễn cho nó trực quan sinh động chứ.
Bà cụ trố mắt hỏi.
- Thế sao nước chỉ đến bắp chân mà không lội bộ cho nhanh hả cháu?
- Bà đúng là già rồi có khác! Cháu hỏi bà nhá, trong khi có sẵn thuyền thì giữa việc lội nước và chèo thuyền bà sẽ chọn phương án nào? Đó là chưa nói đến việc xưa nay công việc cíu trợ nó luôn gắn liền với hình ảnh một đoàn thuyền xa xa chở đầy mỳ tôm đang từ từ băng qua mưa gió và nước lũ đục ngầu.... để đến với bà con, thậm chí nếu tranh thủ quay được clip đang cầm tô mỳ húp xì xoẹt nữa càng tốt, nó sẽ hết sức lay động lòng người và nhanh chóng trở thành vai rồ. Cái đó mới ăn tiền... à quên mới tạo nên hiệu ứng tốt, bà hiểu chưa?
- Bố tiên nhân nhà mày nữa, ừ thì tao già rồi không biết vai rồ là cái của nợ gì! Nhưng bà hỏi cái, bà tưởng làm từ thiện thì nên kín đáo, tế nhị tí, kiểu như "đừng cho tay trái biết việc tay phải làm" mà chúa từng dạy chứ? Sao phải vai rồ với quay cờ líp tung lên mạng làm gì?
- Bà ơi, đó là ngày xưa không có mạng. Mà thôi bà xơi cho hết bát cháo đi, tôm hùm baby để lâu nó trương lên mất ngon đấy!
Bên dưới mưa đã ngớt và đoàn thuyền vẫn len lõi lướt đi giữa những dãy nhà cao tầng triệu đô.
St. Song Hà