09/04/2020
TÁC PHẨM MỚI XUẤT BẢN "CHUYỆN VẶT DỌC ĐƯỜNG" - TÁC GIẢ: LÊ QUANG
“Chuyện vặt dọc đường” được ra đời là những câu chuyện phiếm vỉa hè, là những sự việc, hiện tượng đời thường mà tác giả bắt gặp và kể lại. Đúng như tựa đề của cuốn sách, tất cả chỉ là “chuyện vặt”, nó vặt đến độ người ta chẳng mấy quan tâm, coi nó là chuyện bình thường như “ăn đường thì ngọt”. Đó chính xác là những lời tâm sự từ góc nhìn “vụn vặt cá nhân” của tác giả. Nó không mang hơi hướng giáo huấn, triết lý sâu xa mà chỉ muốn hướng đến những bài học, kinh nghiệm và kỹ năng hữu ích giữa đời thường.
Tác giả vốn được đào tạo trong môi trường kỹ thuật, thế nên xuyên suốt tác phẩm là lối hành văn và phong cách diễn đạt chỉ ở mức đơn giản. Cái mà độc giả tìm được ở cuốn sách là những câu chuyện thực tế được tác giả kể lại sau nhiều chuyến trải nghiệm du lịch, học tập và công tác ở nhiều nơi, nhiều vị trí công việc. Bên cạnh đó, cũng có những mẩu chuyện hư cấu, hài hước chạy theo thời sự của đời sống, cười một chút nhẹ nhàng về mặt trái của xã hội thời của Facebook, Zalo…
Một truyện ngắn được trích từ tác phẩm
Thư cho “người tử tế”
Người ta cứ la toáng lên là tìm người tử tế bây giờ khó, đào đâu ra? Sai, quá sai là đằng khác. Như tôi đây này, mới hôm trước thôi, nhân nhà có khách, lượn vội ra chợ mua ít món về đãi bạn. Lúc đầu, quả là cũng ngại bén mảng đến mấy nơi này, ông bà xưa có cái danh xưng không mấy thiện cảm đó là: “dân chợ búa”. Nhưng tôi đã nhầm, nhầm to. Số tôi nó may hay quanh đây vẫn còn đầy người thật thà, tử tế? Cũng bởi vì thế mà tôi cảm thấy phải viết thư khen chị, mong sao truyền thông, báo chí biết mà tung hô cái tốt của chị. Nghĩ là phải làm, tôi chắp bút soạn thảo một lá thư cảm ơn, dự là sẽ gửi cho một tờ nhật báo uy tín bậc nhất để họ đăng lời cảm ơn chị. Bức thư tôi đang soạn dở như sau:
“Gửi chị bán thịt rất có tâm!
Vốn dĩ xưa rày em đã quá mất niềm tin vào con người ta. Nhưng chị, chính chị đã làm cho em phải nghĩ khác... Một con người “nói là làm”, không gian dối. Con trai đi chợ, nào em có biết mua bán, chọn lựa gì. Thấy hàng chị có vẻ ít khách, em ghé mua ủng hộ và cũng là để dễ nhờ chị lựa giúp món hàng ngon. Em định làm món đu đủ hầm xương, hỏi chị bán cho nửa ký xương ngon về đãi bạn. Em còn nhớ như in lời đon đả của chị: “Cậu cứ yên tâm, chị chặt cho cậu xương ngon nhất chợ rồi, xương thế này mới là xương chứ!”. Thấy chị nhanh nhẩu, chặt, cân và bỏ rất nhanh vào túi, thao tác chuyên nghiệp, em tin chị đã chọn cho em mớ xương ngon... Quả thật đúng như vậy chị ạ, món xương hầm của em làm, không chỉ riêng em mà cả đám bạn của em kháo cả buổi, muốn rụng cả răng mà không ra một miếng thịt! Chị róc kỹ thật, đúng là xương 100%, chị thật thà, trung thực quá ạ. Một lần nữa xin gửi lời cảm ơn chị, một người tử tế!”.
Đấy, em soạn sẵn rồi, cơ mà chưa tìm được tờ nào uy tín để gửi cả, chắc là phải ném nó lên “gu gồ”, gắn cho vào từ khóa “người tử tế” cho mọi người dễ tìm!