Lập trình nhúng dành cho sinh viên

Lập trình nhúng dành cho sinh viên 👍Giải đáp thắc mắc về lập trình nhúng dành cho Sinh Viên.
✉ Inbox thoải mái ✅

26/02/2026

TÔI ĐÃ BLOCK MỘT NGƯỜI VIỆT ĐANG SỐNG Ở MỸ.

Tôi đã block một người đang sống ở Mỹ, coi qua trang cá nhân thì biết được anh ta là người Bắc và có thể đã là công dân của Hoa Kỳ, một quốc gia mà quyền tự do ngôn luận được bảo vệ ở cấp độ hiến định.

Tại sao tôi block anh ta mặc dù tôi và anh ta chưa hề tranh luận gì? Bởi hôm qua tới tới giờ tôi đọc được ít nhất 3 comment của anh ta lên page. Và sau khi đọc đủ lâu thì tôi buộc phải block, vì thực sự anh ta không xứng đáng để tôi phải để anh ta vô mắt nữa.

Ai đã quan tâm page này đủ lâu sẽ biết, tôi luôn block đám bê hường spam hình, và ngôn ngữ lập trình thiểu năng của tụi nó. Tôi có tiêu chuẩn cho những cuộc đối thoại mà mình tham gia, và nếu người đó không đạt tới ngưỡng tối thiểu của một cuộc tranh luận có phẩm giá thì họ không có giá trị trong mắt tôi nữa. Và anh người Mỹ đình này là một dạng như vậy.

Anh ta không hề phản biện vào luận điểm chính trị của tôi dù bất cứ một ý nào. Anh ta không nói tôi sai ở đâu hết, cũng không chỉ ra mâu thuẫn trong lập luận của tôi, và chắc chắn là không thể đưa ra bằng chứng đối lập.

Thay vào đó là công kích cá nhân. Anh ta hỏi tôi đã lo cho bản thân tốt chưa? Đã lo cho gia đình tốt chưa? Đã tính kế hoạch cho tương lai chưa? Hài hước, anh ta đánh tráo trọng tâm câu chuyện mà nghĩ rằng mình là một nhà thông thái. Chỉ khi không muốn hoặc không thể tranh luận về ý tưởng thì người ta mới chuyển qua đời tư của đối phương, anh ta cố biến một vấn đề công cộng thành vấn đề cá nhân của riêng tôi, và nghiễm nhiên anh ta mặc định, việc tôi quan tâm tới vận mệnh xã hội là một hành vi thiếu trách nhiệm với gia đình của chính mình.

Minh định cho anh em, trong truyền thống triết học chính trị từ Aristotle cho tới Hannah Arendt, con người được hiểu và định nghĩa như sau: chúng ta không chỉ là sinh vật kinh tế mà còn là sinh vật chính trị nữa.
Vậy có nghĩa là, ta vừa chăm lo gia đình và vừa quan tâm tới chính trị là hoàn toàn khả thi bởi nó không hề đối lập với nhau. Trái lại, chính môi trường chính trị mới quyết định sự an toàn dài hạn của gia đình mình. Quá rõ ràng đúng không?

Phải nhớ cho rõ là, nếu quyền lực không bị giám sát thì sớm hay muộn, nó sẽ tác động trực tiếp đến từng mái nhà, từng bữa cơm của những dân đang chịu chi phối bởi quyền lực đó. Nếu cứ nói rằng hãy lo cho bản thân trước khi nói về chính trị thì rõ ràng anh ta đang hạ thấp và thu nhỏ con người xuống mức chỉ còn nhu cầu sinh tồn mà thôi(ăn ủ ụ ẻ). Anh ta đã trực tiếp phủ nhận hệ giá trị chính trị công dân trong mỗi cá nhân con người.

Anh ta tiếp tục nói đất nước đang phát triển tốt đẹp thì tại sao lại "chống phá". Câu này tôi luôn coi nó là văn mẫu của các bạn người đỏ, anh này nói ra tôi không bất ngờ nhưng thực sự là ngạc nhiên khi anh ta đang ở Mỹ.

Anh ta hình như không biết, chỉ cần con người còn làm việc thì sẽ còn phát triển, nhưng ta đã đánh đổi gì rồi? Dân số vàng sắp qua đã tính chưa? Ô nhiễm môi trường, tài nguyên cạn kiệt đã nghĩ chưa? Các nước có cùng xuất phát điểm với ta đã đi tới đâu rồi? Phát triển vật chất không đồng nghĩa với chuyện mở rộng quyền con người đâu bởi phẩm giá của công dân đã có chưa? Dạ chưa.

Anh ta miệt thị tôi như thế này: nếu đủ nguy cơ thì đã bị can thiệp rồi, chú mày chưa đủ trình đâu. Thực sự đáng thương cho anh ta, không lẽ bây giờ rôi phải kể ra tôi đã phải hy sinh, mất mát những gì hay sao? Tự trọng của một con người không cho phép tôi kể lể điều đó. Và quan trọng là ngay câu nói của anh đã mặc nhiên thừa nhận sự tồn tại của một ranh giới vô hình do quyền lực đặt ra. Nghĩa là quyền phát biểu trong Đất Nước này được hiểu như một đặc ân có điều kiện, người dân không được vượt quá ngưỡng do ý chí của nhà cầm quyền quyết định. Nó là một bi kịch mà anh ta không hề thấy.

Một khi tự do phải được đo lường bằng mức độ “rủi ro”, thì đó không còn là tự do theo nghĩa chuẩn tắc nữa. Anh ta đang ở Hoa kỳ, một quốc gia Pháp Quyền và dĩ nhiên nó không hoàn hảo, nhưng tại sao anh ta không cảm nhận được quyền tự do được chửi ông Trump của anh ta không tồn tại nhờ sự khoan dung của ông Trump mà là nhờ cơ chế giới hạn quyền lực của hiến pháp Hoa Kỳ.

Anh ta đang sống trong môi trường pháp lý bảo vệ quyền phát biểu mà lại chấp nhận tư duy “nói = rủi ro” cho thấy anh ta đang được hưởng quyền nhưng không ý thức được bản chất của quyền mà anh ta đang được hưởng. Và cơ bản anh ta chỉ là một kẻ ăn bám trên hiến pháp Hoa Kỳ mà thôi.

Đỉnh điểm của sự thiếu tôn trọng đối với tôi để khiến tôi phải block là hành vi anh ta gửi mười sao với ý rất miệt thị. Tiền ở đây không phải là hỗ trợ mà là anh ta đang cố gắng thể hiện sự bố thí.

Phải nhắc để anh em nhớ, Khi một người xài tiền của mình để hạ thấp người khác, họ đã tự xác định thang giá trị của mình nằm ở vật chất và hết.

Phẩm giá con người không đo bằng số tiền đang có trong tài khoản, mấy người đầu não vụ chuyến bay giải cứu, kit test Việt á giàu không? Rất nhiều nhà tỉ phú giàu lên nhờ đi bán hàng giả giàu không? Dạ có. Vậy họ là người có phẩm giá không? Dạ thưa không. Bởi phẩm giá con người chỉ được xác định bằng khả năng tôn trọng người khác và lương tri.

Tôi block anh ta vì một cuộc đối thoại có giá trị phải dựa trên ba điều kiện tối thiểu: bình đẳng vị thế, tập trung vào ý tưởng và tôn trọng nhân phẩm của nhau. Trong lý thuyết hành động giao tiếp của Jürgen Habermas, tính hợp lý của đối thoại chỉ xuất hiện khi các bên thừa nhận nhau như những chủ thể ngang hàng và cùng hướng tới sự hiểu biết. Đằng này anh ta đã vô page của tôi với mục đích hạ thấp, thao túng hoặc chuyển hướng dư luận thì tôi cảm thấy tranh luận là không cần thiết.
Nó không phải là tranh luận mà nó chỉ là sự áp đặt tư duy lên nhau mà thôi.

Sẵn giới thiệu một chút: Gia đình tôi rất ổn. Bản thân tôi cũng rất ổn, mặc dù tôi không chọn con đường thuần túy kinh tế thì tôi vẫn có thể sống một đời yên ổn, đủ đầy và thậm chí là đáng ước mơ. Còn chuyện tôi dấn thân vào khát khao tự do không xuất phát từ thiếu thốn cá nhân mà từ nhận thức rằng tự do là phẩm giá phổ quát mà mọi con người đều xứng đáng được hưởng. Tôi bắt đầu từ năm tôi 23 tuổi, cho nên tôi nghĩ, tôi không cần kể mình đã hy sinh những gì để chứng minh cho quyền lên tiếng của tôi. Tôi không mất đất, tôi không chịu oan khiên, tôi không bị mất người thân vì kinh tế mới hay những trận đòn roi trong đồn. Tôi càng không phải là kẻ bất mãn với thời cuộc với những gì tôi đã được nhận từ gia đình tôi.

Nhưng mà, đâu ai sinh ra để làm cách mạng, chẳng qua là, tôi thấy mình nên bước đi để nắng có thể lên sớm hơn trên quê hương của mình một chút mà thôi.

Không phải ai cũng đủ nền tảng tư duy để tiếp tục một cuộc đối thoại về tự do và vận mệnh xã hội. Khi một người không tôn trọng phẩm giá của người khác, họ tự loại mình ra khỏi không gian tranh luận nghiêm túc. Trong trường hợp này, tôi chỉ cảm thấy anh ta không xứng đáng, và tôi buộc phải thiết lập ranh giới để bảo vệ giá trị của chính mình.

Nắng sắp lên rồi anh em
Nhắc nhau nghe rằng:
Người Việt thương người Việt.

(Chia sẻ lại)

Tác giả này dùng từ dân Nam đã từ từ bị Bắc hóa là đúng rồi đó! Nếu là người Nam, bạn nghĩ bạn có thể làm gì để đừng bị ...
12/02/2026

Tác giả này dùng từ dân Nam đã từ từ bị Bắc hóa là đúng rồi đó!
Nếu là người Nam, bạn nghĩ bạn có thể làm gì để đừng bị Bắc kỳ hóa?
https://www.facebook.com/share/p/1BASÁ7SÙm8é

Một sinh viên Việt Nam du học ở châu Âu dẫn bạn Tây về VN chơi. Đi bằng xe máy, đưa cho bạn Tây cái mũ bằng nhựa mỏng dí...
11/02/2026

Một sinh viên Việt Nam du học ở châu Âu dẫn bạn Tây về VN chơi. Đi bằng xe máy, đưa cho bạn Tây cái mũ bằng nhựa mỏng dính nói đội vào, bạn Tây nói :

- Tao có mũ vải rồi.

Không được, cái này gọi là mũ bảo hiểm nghĩa là bảo vệ cái đầu , theo luật giao thông, nếu không đội mũ này mày sẽ bị phạt.

- Nhưng cái mũ này làm sao có tác dụng bảo vệ ?

Mày đúng là Tây, tao có nói để bảo vệ đâu, chỉ để khỏi bị phạt thôi.

Đi một đoạn, thấy mấy tay công an đi xe máy không đội mũ bảo hiểm, bạn Tây hỏi:

- Luật giao thông Việt Nam không áp dụng cho công an à ?

Có áp dụng.

- Vậy sao họ không đội,họ không lo bị phạt sao ?

Vì đó là công an, không đội cũng không bị phạt, vì công an không mấy ai lại đi phạt công an.

Đi tiếp, thấy mấy thanh niên không đội mũ bảo hiểm đi ngang qua cảnh sát giao thông cũng không bị phạt, bạn Tây hỏi:

- Đó cũng là công an à?

Mày hỏi đểu à, đó là bọn trẻ trâu, nó không bị phạt vì nó nhuộm tóc vàng và khoe hình xăm ở cánh tay, nó sẵn sàng bỏ chạy khi bị thổi còi, lâu dần nó không cần bỏ chạy cũng không bị phạt.

- Tại sao tóc tao cũng vàng, tay tao cũng có hình xăm mà mày bắt tao đội mũ bảo hiểm ?

Bạn Việt Nam bí quá nói đại:
Tại tóc mày chỉ có một màu vàng, bọn kia tóc nó nhuộm hai màu. Mắt mày lại xanh, mũi lõ nên không giống mấy đứa đó được.

Đến ngã tư, có đèn đỏ bạn Việt Nam vẫn đi tiếp, bạn Tây kinh ngạc hỏi:

- Mày không nhìn thấy đèn đỏ à ?

Có.

- Vậy sao mày không dừng ?

Mày không hiểu cái gì hết, cần phải xem xe container đằng sau nó có dừng không, nếu nó vẫn lao nhanh thì phải chạy tiếp không nó húc chết.

Bạn Tây ngoái lại thấy một xe container lù lù chạy đằng sau, mặt xanh lét, vừa sợ vừa khâm phục kiến thức giao thông của bạn Việt Nam.

Đến ngã tư khác, gặp đèn xanh, bạn Việt Nam dừng lại không đi, bạn Tây hỏi:

- Sao đèn xanh mày lại dừng ?

Tại phải chờ cho các nhân dân ở đường vuông góc với đường này nó vượt đèn đỏ xong đã rồi mới đi được, không nó húc chết.
Vừa nói xong thì một nhân dân thiếu kinh nghiệm bị xe của làn vuông góc húc ngã vì liều lĩnh vượt đèn xanh. Bạn Tây lại càng khâm phục kiến thức giao thông của bạn Việt Nam.

Xe vượt đèn đỏ gây tai nạn bỏ chạy, bạn Tây gọi bạn Việt Nam đến hỗ trợ người bị nạn, đỡ người, vẫy xe ô tô để chở nạn nhân đi viện nhưng không ai hỗ trợ, cũng không ai cùng vào giúp, bạn Tây hỏi:

- Tại sao không ai cùng giúp nạn nhân như chúng ta?

Định giải thích nó, luật VN làm cho người giúp đỡ thành người liên can, nhưng ngượng quá, đành trả lời lấp liếm:

Tại người Việt Nam ai cũng bận.

- Người châu âu không bận sao ?

Nhưng người Việt Nam bận hơn người châu âu, và cứu người cũng có thể gặp phiền phức, mà thôi không hỏi nữa, mày với tao chở nạn nhân vào viện bằng xe máy.

Đến quá nửa đêm mới về đến nhà. Sáu giờ sáng hôm sau, đang ngủ, bị đánh thức bởi tiếng loa phường, bạn Tây hỏi:

- Tại sao loa không thông báo muộn hơn?

Tại muộn hơn thì mọi người đi làm, không có ai nghe.

- Vậy phát thanh sớm thì có người nghe không ?

Cũng không .

- Vậy tại sao phải phát thanh sớm ?

Tại muộn hơn thì mọi người đi làm rồi không có ai nghe .

Sáng hôm sau, hai bạn tổ chức nấu ăn. Bạn Việt Nam nấu, nhờ bạn Tây đi…đổ rác:

Mày ra cổng, rẽ trái, đi 40 mét gặp một cái biển ghi chữ “Cấm đổ rác” thì đổ ở đó.

- Lạy Chúa, sao lại đổ rác ở chỗ cấm đổ rác ?

Vì đó là chỗ duy nhất có thể đổ rác, cả tổ dân phố này đều ngầm quy ước đó là chỗ đổ rác.

Nấu ăn một lúc, bạn Việt Nam phát hiện ra thiếu thực phẩm, nói bạn Tây trông nhà để đi chợ, thằng Tây nói:

- Mày ở nhà, để tao thử đi chợ, tao thử đi một mình xem sao, tao muốn trải nghiệm. Mà chợ chỗ nào?

Mày đi ra cổng, rẽ phải 300 mét, thấy một cái biển ghi…

- Ghi “Cấm họp chợ” phải không ?

Đúng, mày thành người Việt Nam mất rồi. Đó, chợ ở ngay sau cái biển đó.

Ăn xong, bạn Tây muốn đi ra trạm ATM rút tiền. Bạn Việt Nam nói:

Chắc mày chuẩn bị muốn đi đến vùng không có máy rút tiền hả.

- Đúng, hôm trước tao rút mấy lần, có lần thì bị “nuốt thẻ”, có lần thì phải chờ gần nửa giờ chờ xong thì máy…hết tiền, nên tao muốn rút nhiều một chút đỡ phải đi rút.

Để tao gọi taxi đi !

- Tao muốn đi xe máy, tao bắt đầu thích xe máy.

Vậy mày cầm cái túi không quai này, ngồi sau tao chở đi rút tiền.

- Cái túi để làm gì vậy ? Đựng tiền hả ?

Không, cái túi này không có gì, mày cứ cầm ngồi sau, cầm lỏng thôi để cho cướp giật nó giật.

- Không có quai để khi nó giật thì không bị ngã xe phải không ?

Mày đoán như thần vậy.

- Còn tiền rút xong để đâu ?

Mày để trong túi áo, túi quần chứ còn để đâu.

Trên đường về thì thấy một thằng ô tô biển xanh vượt qua các xe khác với tốc độ khoảng trên 100km/h ở làn đường chỉ cho ô tô chạy không quá 70km/h. Bạn Tây hỏi:

- Nó là xe ưu tiên à?

Không, xe biển xanh thường thôi.

- Nhưng sao nó phóng vậy mà không bị “bắn” tốc độ, hay lái xe bie73n xanh nhuộm tóc vàng và xăm hình ở cánh tay?

Không phải, lái xe không nhuộm tóc xăm hình. Đó là xe của cơ quan nhà nước, tay sếp của cơ quan đó kiểu gì cũng quen biết bên cảnh sát giao thông, không quen trực tiếp thì quen gián tiếp. Cảnh sát giao thông có bắt thì lại phải nghe điện thoại “giải mã” rồi cũng phải thả nên thà không bắt nữa cho khỏi mất thời gian.

Trên đường đi, thấy nhiều nơi ghi “Tất cả vì dân giàu nước mạnh, xã hội công bằng dân chủ văn minh”. Bạn Tây hỏi:

- Ghi vậy làm gì mày ?

Khi mày đang rất đói thì mày muốn bàn chuyện đi đâu?

-Tất nhiên là đi ăn .

Đó … thiếu cái gì, thì biển thông tin, truyền thông viết nhiều, nói nhiều về cái đó.

Tuan Mai SG

Từ FB Nguyễn Nhiên

Hôm nay, Hoa Kỳ rời khỏi WHO ( tổ chức y tế thế giới), nhắc lại vụ án WHO bao che tội lỗi COVID19 Tàu cộng, WHO tuyên bố...
27/01/2026

Hôm nay, Hoa Kỳ rời khỏi WHO ( tổ chức y tế thế giới), nhắc lại vụ án WHO bao che tội lỗi COVID19 Tàu cộng, WHO tuyên bố COVID19 không lây qua người, thông tin này đã làm mọi điều cấp cứu và ngăn ngừa quá trễ ! Gây 600,000 người Mỹ đã mất mạng, thế giới chết mấy triệu người! Vụ án này chìm xuồng vì lý do gì chưa rõ, nhưng sẽ có người điều tra và truy tố đồng loạt!

WHO là tổ chức nhận hối lộ của Tàu, điều này chính anh Trump đã lên tiếng từ 2020!

Quan trọng là COVID đã giết mấy triệu con người mà chỉ có vài tiểu bang Mỹ đang kiện riêng, liên bang hoàn toàn im lặng như thế giới ❓❓❓❓❓❓❓❓❓❓

24/01/2026

VNTB - MỘT GÓC NHÌN VỀ SỰ PHÁT TRIỂN Ở VIỆT NAM CỘNG SẢN!

Tác giả Hồng Thái Hoàng.

(VNTB) – Phát triển không phải là nhà cao, mà là người dân có dám ngẩng đầu.

Tôi thấy nhiều người bình luận là:

“Chị không thấy đất nước mình đã thay đổi nhiều lắm sao? Ngày xưa đường đất, giờ đường bê tông; ngày xưa nhà tranh, giờ nhà cao tầng. Sao chị không thấy sự phát triển đó để khen?”

Lời bình luận này nghe rất ngu ngơ. Bởi vì một đứa trẻ, dù không ai dạy, nó cũng sẽ lớn. Bạn không thể tự hào rằng “ngày xưa tôi cao 80cm, bây giờ tôi 1m70”; vì đó là quy luật sinh học, không phải sự thành tựu.

Cũng y như vậy, một quốc gia sau hàng chục năm hòa bình mà có đường bê tông, có nhà cao tầng, không phải là điều để hãnh diện. Đó chỉ là điều tự nhiên phải có, nếu con người còn làm việc và thời gian còn trôi đi.

Cái đáng nói là:

“Khi bạn lớn lên, bạn trở thành người tử tế hơn, hay chỉ là có một thân xác to hơn?”

Một đất nước thật sự phát triển không đo bằng số tầng cao ốc, mà bằng mức độ tự do, công bằng và phẩm giá của người dân. Bê tông có thể che mưa, nhưng không thể che sự bất công. Đường nhựa có thể chạy nhanh, nhưng không thể chạy trốn khỏi nỗi sợ nói thật.

Và GDP có thể tăng, nhưng nếu niềm tin của con người giảm, thì đó không phải là phát triển; mà chỉ là sự phình to trong ảo tưởng.

Nếu muốn tự hào, hãy so với những nước cùng xuất phát điểm:

– Hàn Quốc sau chiến tranh nghèo đói, 60 năm sau trở thành nền kinh tế công nghệ.

– Nhật Bản từ đống tro tàn, vươn lên thành quốc gia văn minh bậc nhất thế giới.

– Singapore không có tài nguyên, nhưng xây được nhà nước liêm chính, dân được tôn trọng.

Còn Việt Nam thì sao?

Sau gần nửa thế kỷ, người dân vẫn phải “xin” từng miếng giấy tờ, “chạy” từng thủ tục, “đóng” từng khoản phí không tên. Nếu đó là “phát triển, thì xin hỏi: “phát triển cho ai?”

Cái đáng sợ nhất không phải là nghèo, mà là sự tự mãn trong hoàn cảnh nghèo trí tuệ.

Người ta tưởng rằng bê tông là biểu tượng của văn minh, mà quên rằng văn minh bắt đầu từ cách con người đối xử với nhau. Một quốc gia có thể có đường cao tốc, nhưng nếu dân phải cúi đầu trước cửa quyền, thì đó chỉ là một xã hội được tráng xi măng lên sự sợ hãi.

Đừng khoe rằng đất nước đã khác xưa, khi điều duy nhất nhìn thấy khác là lớp sơn ngoài tường.

Hãy hỏi xem:

– Con người có được tôn trọng hơn không?

– Tiếng nói của dân có được lắng nghe không?

– Luật pháp có còn phục vụ công lý hay phục vụ quyền lực?

Bởi vì, một đất nước không thể gọi là phát triển, nếu người dân vẫn phải xin để được sống đúng luật. Khi người dân phải nuôi cả nhà nước. Đó không phải là phát triển.

Ở Việt Nam, từng đứa trẻ vẫn còn ngồi trên ghế nhà trường đã phải đóng tiền để “xây dựng đất nước,” “ủng hộ đồng bào thiên tai,” “xây trường học…”

Những em bé mới mười tuổi đã bắt đầu gánh nghĩa vụ “cứu người lớn”; Trong khi người lớn ấy là những người đang được trả lương để quản lý quốc gia. Mỗi khi bão lũ xảy ra, thay vì có quỹ dự phòng quốc gia được vận hành minh bạch, thì chính phủ lại ngửa tay xin tiền dân. Từng người nông dân, công nhân, bà bán hàng rong, chủ tiệm tạp hoá, thậm chí từng lớp học, từng doanh nghiệp nhỏ… đều phải “đóng góp cứu trợ.”

Và rồi có người vẫn nói:

“Đất nước mình đã thay đổi nhiều rồi mà.”

Thay đổi ư? Khi người dân vẫn phải trả tiền cho những thứ lẽ ra thuộc về phúc lợi. Một đất nước đứng thứ 5 về quy mô kinh tế ở Đông Nam Á, nhưng trẻ em vẫn không được học miễn phí, bệnh nhân vẫn phải “đặt phong bì” để được nằm bệnh viện, và người già vẫn phải sống nhờ con cái, thay vì được bảo đảm bằng hệ thống an sinh.

Nếu đó gọi là “thay đổi,” thì đó là sự thay đổi trên giấy, chứ không phải trong phẩm giá con người.

Ở các quốc gia phát triển, người dân nộp thuế để được bảo vệ. Còn ở Việt Nam, người dân nộp thuế, rồi lại bị kêu gọi đóng góp thêm để vá lỗi của chính bộ máy cai trị.

– Người dân trả tiền cho trường, rồi trường vẫn xuống cấp.

– Trả tiền cho bệnh viện, rồi vẫn phải mang thuốc từ nhà.

– Trả tiền cho quỹ thiên tai, rồi khi lũ lụt về, người dân vẫn tự bơi trong nước mắt của mình.

Đó không phải là “phát triển,” mà là một vòng luẩn quẩn của sự bóc lột hợp pháp hoá bằng khẩu hiệu.

Các bạn bảo:

“Hãy nhìn vào những điều tích cực chứ.”

Những “điều tích cực” mà các bạn nói là gì vậy? Xin chỉ cho tôi “điều tích cực” nào khiến người Việt hôm nay sống hạnh phúc hơn, công bằng hơn, hay ít sợ hãi hơn?

GDP đó có cao hơn những quốc gia từng thua xa Việt Nam ba mươi năm trước hay không?

Hãy thử nhìn chung quanh: bao nhiêu người lao động đang sống lay lắt với đồng lương không đủ trang trải.

Những con đường bê tông mà các bạn tự hào cũng chính là nơi từng đứa trẻ phải đạp xe sát bên xe “container,” xe khách, xe tải, vì không có nổi một làn đường an toàn cho người dân.

Đường có thể phẳng, nhưng sinh mạng con người lại gập ghềnh hơn bao giờ hết.

Ngay cả trong bệnh viện, đáng lẽ ra là chỗ cuối cùng còn lại của nhân đạo, đã bao nhiêu người phải chết trước cánh cửa cấp cứu chỉ vì không kịp nộp viện phí, chỉ vì y tá, bác sĩ còn bận “hỏi giấy tờ”?

Đó là cái mà bạn gọi là “phát triển” sao?

Một xã hội nơi mạng người rẻ hơn một chữ ký, nơi sự sống phải xếp hàng chờ được phép cứu, thì mọi chỉ số GDP đều vô nghĩa.

Nếu đó là “phát triển,” thì xin lỗi đó không phải là tiến bộ, mà là sự thích nghi của người dân với bất công.

Một quốc gia không thể được gọi là “phát triển” khi trẻ em phải đóng góp để cứu người lớn, khi người dân phải quyên góp cho những sai lầm của chính quyền, và khi người nộp thuế phải nộp thêm lần nữa để được đối xử như con người.

Thay đổi thật sự không nằm ở màu của bê tông, mà ở màu của lương tri. Và chừng nào người dân còn phải đi xin công lý, thì mọi con đường lát nhựa chỉ là lớp sơn mỏng trên một nền đất mục.

24/01/2026

CÔ GÁI HÀ THÀNH LÝ LUẬN VỀ PHẢN ĐỘNG.

- Chúng tôi không tham nhũng ngân sách quốc gia, chúng tôi không ăn chặn tiền thuế của các bạn một đồng nào. Nếu chúng tôi có làm những việc đó chúng tôi mới là phản động.

- Chúng tôi không cướp đất của dân, đẩy người dân ra đường, để cụ già phải ăn xin, em bé phải bán vé số, phụ nữ phải bán dâm. Nếu chúng tôi làm những điều đó chúng tôi mới là phản động.

- Chúng tôi không cấp phép cho những gian thương, cho những doanh nghiệp nước ngoài vào Việt Nam kinh doanh nhưng phá hoại môi trường để rừng trơ trọi, để biển ô nhiễm gây ảnh hưởng xấu đến cuộc sống người dân. Nếu chúng tôi có làm những việc đó chúng tôi mới là phản động.

- Chúng tôi không ra đường chặn xe bạn vô cớ, không vu khống bạn vi phạm luật, không bắt bạn những lỗi vớ vẩn... rồi tìm cách vòi tiền bạn. Nếu chúng tôi làm việc đó chúng tôi mới là phản động.

- Chúng tôi không có quyền kiểm soát việc nhập khẩu hàng hóa vào Việt Nam. Chúng tôi không nhập hàng giả, thức ăn độc hại vào thị trường Việt Nam để bạn dùng, vì lợi nhuận mà làm hại giống nòi người Việt. Nếu chúng tôi làm điều đó, chúng tôi mới là phản động.

- Chúng tôi không đến công ty, cửa tiệm, ki ốt của bạn để hạch sách, nhũng nhiễu để bắt bạn đóng tiền lậu mãi. Khi nào chúng tôi làm vậy chúng tôi mới là phản động.

- Chúng tôi không tạo ra bất công trong xã hội. Chúng tôi không bao che những người làm sai, không nâng đỡ con cháu thiếu năng lực vào những vị trí cao. Nếu chúng tôi làm điều đó hãy gọi chúng tôi là phản động.

- Chúng tôi không mượn nợ nước ngoài cho con cháu du học, xây biệt thự, sắm xe, tiêu xài hàng hiệu, uống rượu ngoại, nuôi bồ nhí... để mỗi người dân gánh $1200 tiền nợ. Nếu chúng tôi làm thế bạn cứ gọi chúng tôi là phản động. - Chúng tôi không ăn chặn tiền cứu trợ đồng bào lũ lụt, không bòn rút tiền từ thiện dành cho bệnh nhân tâm thần, người già neo đơn. Nếu có làm việc đó, gọi chúng tôi là phản động còn nhẹ... hãy xử bắn chúng tôi ngay.

Bạn nói khi tôi và những người giống như tôi chưa có quyền thì kêu gào hay lắm... nhưng đến lúc nắm quyền thì cũng hành xử như những gì chúng tôi lên án thôi. Bạn nói đúng nếu như guồng quay xã hội hiện tại cứ mãi mãi tiếp tục còn kéo dài, thì ai lên nắm quyền cũng sẽ bị biến chất. Và những gì chúng tôi làm chính là muốn thay đổi guồng quay xã hội đó.

Chúng tôi muốn tạo ra 1 guồng quay xã hội khác để người nào lên nắm quyền cũng phải tuân thủ luật pháp, làm đúng trách nhiệm cần có... nếu tắc trách, sai phạm, biến chất phải bị đẩy đi cho người xứng đáng tốt hơn thay thế. Chúng tôi muốn xã hội tốt hơn bằng việc thay đổi cái gốc, thay đổi hệ thống vận hành... và bạn gọi chúng tôi là phản động có đúng không?

Nguyễn Thủy Tiên

22/01/2026

Tui rất là không thích mấy em sinh viên hoặc mấy bạn mới ra trường nhờ làm dùm bài tập ở trường hoặc task của công ty nha. Đặc biệt là các bạn dùng account giả để chat, và thường các bạn cũng khá bất lịch sự khi không biết nói 'cám ơn' sau khi được trả lời. Đây là phép lịch sử tối thiểu.
Tui chỉ có thể trả lời một hai câu gợi ý chứ không phải các bạn kêu tui dành thời gian nghĩ cách giải quyết những công việc đem lại thành tựu cho riêng các bạn được.

Send a message to learn more

15/01/2026

5 DẤU HIỆU NHẬN BIẾT MỘT "FOUNDER DỎM".

1. "Hào quang mượn" và Tư duy sùng bái cá nhân
Dấu hiệu: Trang cá nhân ngập tràn ảnh check-in sang chảnh, nói đạo lý, khoe quan hệ với người nổi tiếng, người nước ngoài... nhưng không bao giờ nói cụ thể về quy trình làm việc hay kết quả thực tế (Case study).

Thực tế: Họ dùng "vibe" thành công để lùa những bạn trẻ chưa trải đời. Khi vào làm, bạn sẽ thấy họ dành 80% thời gian để duy trì vẻ ngoài đó, còn 20% là giao hết việc "chân tay" cho bạn mà không có sự chỉ dẫn nào.

2. JD là một "nồi lẩu thập cẩm" không biên giới
Dấu hiệu: Ví dụ như Assistant nhưng yêu cầu phải biết: Lên plan, Thiết kế (Canva/PTS), Edit video (CapCut/Pr), Viết Content, Chạy Ads, kiêm luôn trực Page và sắp xếp việc gia đình cho sếp.

Thực tế: Đây là biểu hiện của một người không có năng lực quản trị. Họ không biết mình thực sự cần gì nên họ muốn "vơ" tất cả vào một người cho rẻ. Một Founder giỏi sẽ biết thuê Specialist cho từng mảng, hoặc ít nhất biết ưu tiên việc gì cần làm trước.

3. Bài ca "Anh/Chị coi em như người nhà"
Dấu hiệu: Luôn dùng tình cảm để lấp liếm các vấn đề chuyên nghiệp. Khi bạn hỏi về lương, thưởng, hay OT, họ sẽ nói: "Mình làm với nhau vì cái tâm, hỗ trợ nhau lúc khó khăn, sau này thành công anh không để em thiệt."

Thực tế: "Người nhà" là cách để họ phá vỡ ranh giới thời gian. Họ sẽ gọi bạn lúc 11 giờ đêm để làm một việc vu vơ và kỳ vọng bạn cống hiến miễn phí vì "tình thân". Hãy nhớ: Trong công việc, nếu không thể sòng phẳng bằng văn bản, đó là lừa đảo.

4. Sợ câu hỏi về "Quy trình" và "Con số"
Dấu hiệu: Khi bạn hỏi "Quy trình phê duyệt bài viết như thế nào?" hoặc "Mục tiêu tháng này của chúng ta là gì?", họ sẽ trả lời kiểu: "Em cứ làm đi, làm tới đâu hay tới đó, quan trọng là cái chất/cái gu của mình."

Thực tế: Họ không có năng lực xây dựng hệ thống. Bạn sẽ rơi vào vòng xoáy: Làm - Sửa - Làm lại - Sếp đổi ý - Làm lại từ đầu... chỉ vì sếp "cảm thấy" không thích.

5. Tuyển dụng liên tục hoặc làm hoài mà không thấy có team
Vắt chanh bỏ vỏ, dùng người xong rồi tìm cớ đuổi họ đi. Người vào làm 1-2 tháng nhận ra sự thật và rời đi. Họ tuyển người mới vì những bạn trẻ mới ra trường là nguồn "năng lượng rẻ mạt" và dễ tin nhất.

(Hải Nguyễn)

Address

Ho Chi Minh City

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Lập trình nhúng dành cho sinh viên posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Business

Send a message to Lập trình nhúng dành cho sinh viên:

Share

Category