26/02/2026
TÔI ĐÃ BLOCK MỘT NGƯỜI VIỆT ĐANG SỐNG Ở MỸ.
Tôi đã block một người đang sống ở Mỹ, coi qua trang cá nhân thì biết được anh ta là người Bắc và có thể đã là công dân của Hoa Kỳ, một quốc gia mà quyền tự do ngôn luận được bảo vệ ở cấp độ hiến định.
Tại sao tôi block anh ta mặc dù tôi và anh ta chưa hề tranh luận gì? Bởi hôm qua tới tới giờ tôi đọc được ít nhất 3 comment của anh ta lên page. Và sau khi đọc đủ lâu thì tôi buộc phải block, vì thực sự anh ta không xứng đáng để tôi phải để anh ta vô mắt nữa.
Ai đã quan tâm page này đủ lâu sẽ biết, tôi luôn block đám bê hường spam hình, và ngôn ngữ lập trình thiểu năng của tụi nó. Tôi có tiêu chuẩn cho những cuộc đối thoại mà mình tham gia, và nếu người đó không đạt tới ngưỡng tối thiểu của một cuộc tranh luận có phẩm giá thì họ không có giá trị trong mắt tôi nữa. Và anh người Mỹ đình này là một dạng như vậy.
Anh ta không hề phản biện vào luận điểm chính trị của tôi dù bất cứ một ý nào. Anh ta không nói tôi sai ở đâu hết, cũng không chỉ ra mâu thuẫn trong lập luận của tôi, và chắc chắn là không thể đưa ra bằng chứng đối lập.
Thay vào đó là công kích cá nhân. Anh ta hỏi tôi đã lo cho bản thân tốt chưa? Đã lo cho gia đình tốt chưa? Đã tính kế hoạch cho tương lai chưa? Hài hước, anh ta đánh tráo trọng tâm câu chuyện mà nghĩ rằng mình là một nhà thông thái. Chỉ khi không muốn hoặc không thể tranh luận về ý tưởng thì người ta mới chuyển qua đời tư của đối phương, anh ta cố biến một vấn đề công cộng thành vấn đề cá nhân của riêng tôi, và nghiễm nhiên anh ta mặc định, việc tôi quan tâm tới vận mệnh xã hội là một hành vi thiếu trách nhiệm với gia đình của chính mình.
Minh định cho anh em, trong truyền thống triết học chính trị từ Aristotle cho tới Hannah Arendt, con người được hiểu và định nghĩa như sau: chúng ta không chỉ là sinh vật kinh tế mà còn là sinh vật chính trị nữa.
Vậy có nghĩa là, ta vừa chăm lo gia đình và vừa quan tâm tới chính trị là hoàn toàn khả thi bởi nó không hề đối lập với nhau. Trái lại, chính môi trường chính trị mới quyết định sự an toàn dài hạn của gia đình mình. Quá rõ ràng đúng không?
Phải nhớ cho rõ là, nếu quyền lực không bị giám sát thì sớm hay muộn, nó sẽ tác động trực tiếp đến từng mái nhà, từng bữa cơm của những dân đang chịu chi phối bởi quyền lực đó. Nếu cứ nói rằng hãy lo cho bản thân trước khi nói về chính trị thì rõ ràng anh ta đang hạ thấp và thu nhỏ con người xuống mức chỉ còn nhu cầu sinh tồn mà thôi(ăn ủ ụ ẻ). Anh ta đã trực tiếp phủ nhận hệ giá trị chính trị công dân trong mỗi cá nhân con người.
Anh ta tiếp tục nói đất nước đang phát triển tốt đẹp thì tại sao lại "chống phá". Câu này tôi luôn coi nó là văn mẫu của các bạn người đỏ, anh này nói ra tôi không bất ngờ nhưng thực sự là ngạc nhiên khi anh ta đang ở Mỹ.
Anh ta hình như không biết, chỉ cần con người còn làm việc thì sẽ còn phát triển, nhưng ta đã đánh đổi gì rồi? Dân số vàng sắp qua đã tính chưa? Ô nhiễm môi trường, tài nguyên cạn kiệt đã nghĩ chưa? Các nước có cùng xuất phát điểm với ta đã đi tới đâu rồi? Phát triển vật chất không đồng nghĩa với chuyện mở rộng quyền con người đâu bởi phẩm giá của công dân đã có chưa? Dạ chưa.
Anh ta miệt thị tôi như thế này: nếu đủ nguy cơ thì đã bị can thiệp rồi, chú mày chưa đủ trình đâu. Thực sự đáng thương cho anh ta, không lẽ bây giờ rôi phải kể ra tôi đã phải hy sinh, mất mát những gì hay sao? Tự trọng của một con người không cho phép tôi kể lể điều đó. Và quan trọng là ngay câu nói của anh đã mặc nhiên thừa nhận sự tồn tại của một ranh giới vô hình do quyền lực đặt ra. Nghĩa là quyền phát biểu trong Đất Nước này được hiểu như một đặc ân có điều kiện, người dân không được vượt quá ngưỡng do ý chí của nhà cầm quyền quyết định. Nó là một bi kịch mà anh ta không hề thấy.
Một khi tự do phải được đo lường bằng mức độ “rủi ro”, thì đó không còn là tự do theo nghĩa chuẩn tắc nữa. Anh ta đang ở Hoa kỳ, một quốc gia Pháp Quyền và dĩ nhiên nó không hoàn hảo, nhưng tại sao anh ta không cảm nhận được quyền tự do được chửi ông Trump của anh ta không tồn tại nhờ sự khoan dung của ông Trump mà là nhờ cơ chế giới hạn quyền lực của hiến pháp Hoa Kỳ.
Anh ta đang sống trong môi trường pháp lý bảo vệ quyền phát biểu mà lại chấp nhận tư duy “nói = rủi ro” cho thấy anh ta đang được hưởng quyền nhưng không ý thức được bản chất của quyền mà anh ta đang được hưởng. Và cơ bản anh ta chỉ là một kẻ ăn bám trên hiến pháp Hoa Kỳ mà thôi.
Đỉnh điểm của sự thiếu tôn trọng đối với tôi để khiến tôi phải block là hành vi anh ta gửi mười sao với ý rất miệt thị. Tiền ở đây không phải là hỗ trợ mà là anh ta đang cố gắng thể hiện sự bố thí.
Phải nhắc để anh em nhớ, Khi một người xài tiền của mình để hạ thấp người khác, họ đã tự xác định thang giá trị của mình nằm ở vật chất và hết.
Phẩm giá con người không đo bằng số tiền đang có trong tài khoản, mấy người đầu não vụ chuyến bay giải cứu, kit test Việt á giàu không? Rất nhiều nhà tỉ phú giàu lên nhờ đi bán hàng giả giàu không? Dạ có. Vậy họ là người có phẩm giá không? Dạ thưa không. Bởi phẩm giá con người chỉ được xác định bằng khả năng tôn trọng người khác và lương tri.
Tôi block anh ta vì một cuộc đối thoại có giá trị phải dựa trên ba điều kiện tối thiểu: bình đẳng vị thế, tập trung vào ý tưởng và tôn trọng nhân phẩm của nhau. Trong lý thuyết hành động giao tiếp của Jürgen Habermas, tính hợp lý của đối thoại chỉ xuất hiện khi các bên thừa nhận nhau như những chủ thể ngang hàng và cùng hướng tới sự hiểu biết. Đằng này anh ta đã vô page của tôi với mục đích hạ thấp, thao túng hoặc chuyển hướng dư luận thì tôi cảm thấy tranh luận là không cần thiết.
Nó không phải là tranh luận mà nó chỉ là sự áp đặt tư duy lên nhau mà thôi.
Sẵn giới thiệu một chút: Gia đình tôi rất ổn. Bản thân tôi cũng rất ổn, mặc dù tôi không chọn con đường thuần túy kinh tế thì tôi vẫn có thể sống một đời yên ổn, đủ đầy và thậm chí là đáng ước mơ. Còn chuyện tôi dấn thân vào khát khao tự do không xuất phát từ thiếu thốn cá nhân mà từ nhận thức rằng tự do là phẩm giá phổ quát mà mọi con người đều xứng đáng được hưởng. Tôi bắt đầu từ năm tôi 23 tuổi, cho nên tôi nghĩ, tôi không cần kể mình đã hy sinh những gì để chứng minh cho quyền lên tiếng của tôi. Tôi không mất đất, tôi không chịu oan khiên, tôi không bị mất người thân vì kinh tế mới hay những trận đòn roi trong đồn. Tôi càng không phải là kẻ bất mãn với thời cuộc với những gì tôi đã được nhận từ gia đình tôi.
Nhưng mà, đâu ai sinh ra để làm cách mạng, chẳng qua là, tôi thấy mình nên bước đi để nắng có thể lên sớm hơn trên quê hương của mình một chút mà thôi.
Không phải ai cũng đủ nền tảng tư duy để tiếp tục một cuộc đối thoại về tự do và vận mệnh xã hội. Khi một người không tôn trọng phẩm giá của người khác, họ tự loại mình ra khỏi không gian tranh luận nghiêm túc. Trong trường hợp này, tôi chỉ cảm thấy anh ta không xứng đáng, và tôi buộc phải thiết lập ranh giới để bảo vệ giá trị của chính mình.
Nắng sắp lên rồi anh em
Nhắc nhau nghe rằng:
Người Việt thương người Việt.
(Chia sẻ lại)