27/10/2023
📌 CHO BẢN THÂN MỘT VÁCH ĐÁ!
Doanh nhân nổi tiếng Nhật Bản, “thần kinh doanh” Matsush*ta Konosuke từng nói: “Thứ gì cũng vậy, đầu tiên phải có khát vọng về nó thì mới có thể đạt được nó, đó là định luật muôn đời không đổi.” Cho nên, chỉ có tích cực cầu tiến thì mới có thể thành công.
Một du học sinh Trung Quốc khi mới tới châu Úc cuộc sống cực kì khó khăn. Để tìm được một công việc đủ nuôi sống bản thân, anh đạp chiếc xe đạp cà tàng đi dọc theo đường quốc lộ số 1 của Úc mấy ngày, vừa mệt vừa khát vừa đói, gần như đã đến bước đường cùng. Cho nên, chỉ cần cho anh ta miếng cơm thì việc gì anh ta cũng làm, từ chăn cừu, cắt cỏ đến thu hoạch lúa mì, rửa bát...Sau này anh tìm được việc làm thêm ở một nhà hàng trong khu phố người Hoa. Một hôm anh tình cờ nhìn thấy trên báo đăng tin tuyển dụng của một công ty viễn thông. Anh rất muốn thử sức, tuy tiếng Anh của anh không tốt lắm, viễn thông cũng không phải là chuyên môn của anh, nhưng anh vẫn quyết định ghi danh đăng kí. Sau khi cân nhắc một hồi, anh chọn ứng tuyển vị trí có yêu cầu không cao lắm là nhân viên giám sát đường dây.
Sau rất nhiều vòng thi, anh cứ ngỡ mình sắp giành được vị trí với mức lương ba mươi lăm nghìn đô-la một năm, thì không ngờ người chịu trách nhiệm tuyển dụng bất ngờ hỏi anh: “Anh có xe ô tô không? Anh có biết lái xe không? Công việc này thường xuyên phải ra ngoài, không có xe thì rất khó.”
Anh rất ngạc nhiên, đối với người Úc, có xe ô tô riêng là một việc hết sức bình thường, nhưng với du học sinh thì lại là một vấn đề lớn. Anh mới chân ướt chân ráo sang đây, cuộc sống còn khó khăn nói gì đến ô tô, đừng nói biết lái xe, thậm chí anh còn chưa chạm vào cái xe nào.
Vào giây phút then chốt đó, anh nghĩ mình không thể để mất công việc này được, nhất định phải được tuyển. Thế là anh trả lời không chút đắn đo: “Có, tôi biết!”
“Vậy thì bốn ngày nữa hãy lái xe đi làm.” Người phỏng vấn nói.
Ra khỏi cửa công ty, anh vừa mừng vừa lo, trong vòng bốn ngày phải mua xe, học lái xe đâu phải chuyện dễ dàng. Nhưng dù thế nào anh cũng phải khẩn trương giải quyết vấn đề khó nhằn này, cho nên phải lập tức hành động, tích cực nghĩ cách.
Anh tìm tới một người bạn người Hoa kể tình hình của mình, người bạn này rất ủng hộ anh, cho anh vay 500 đô-la Úc, mua một chiếc xe Herbie cũ nát ở chợ xe cũ.
Có xe rồi, bước tiếp theo là học lái xe. Ngày thứ nhất anh được bạn dạy kĩ thuật lái xe đơn giản, ngày thứ hai anh run rẩy luyện tập trên bãi cỏ lớn sau nhà bạn, ngày thứ ba anh loạng choạng lái xe lên đường quốc lộ; ngày thứ tư anh đã có thể lái xe tới công ty. Sau này, anh trở thành quản lí nghiệp vụ của công ty viễn thông này.
Một việc tưởng chừng như không thể lại biến thành có thể. Khi lái chiếc xe mới mua bốn ngày tới công ty, trong lòng anh ngập tràn cảm giác tự hào và vui sướng, anh nghĩ từ giờ trở đi trong đời không có việc gì là không thể. Việc này có tác dụng vô cùng tích cực đối với sự nghiệp của anh sau này.
Câu nói "Nghĩ gì được nấy" không sai chút nào, nếu trong lúc suy ngẫm chúng ta luôn giữ được mục tiêu kiên định và quyết tâm không thể lay chuyển thì sức mạnh đó to lớn đến mức có thể dời non lấp bể, không gì có thể ngăn trở nổi. (Dale Carnegie)
, ,