𝒕𝒉𝒆 𝒈𝒓𝒂𝒄𝒆𝒔𝒑𝒂𝒄𝒆

𝒕𝒉𝒆 𝒈𝒓𝒂𝒄𝒆𝒔𝒑𝒂𝒄𝒆 Nơi mình chia sẻ những câu chuyện và trải nghiệm cá nhân trên hành trình khám phá bản thân và cuộc sống ^^

We map out your best DevOps Journey by taking advantage of our expertise in DevOps, Cloud and Continuous Delivery to optimize your performance.

Năm ngoái, khi được tham gia Ngày An Lành tại FPT do các Quý Thầy, Quý Sư cô Làng Mai dẫn dắt, mình có hỏi Quý Thầy rằng...
26/08/2026

Năm ngoái, khi được tham gia Ngày An Lành tại FPT do các Quý Thầy, Quý Sư cô Làng Mai dẫn dắt, mình có hỏi Quý Thầy rằng: "Con thấy ngày càng nhiều người trẻ xuất gia theo Làng quá, và con tò mò không biết tại sao ạ?"

Thầy chỉ trả lời ngắn gọn (đại ý) rằng: Tại đây, Thầy được học và được thực tập, được sống với những điều mà trước đây khi sống đời sống bình thường không có. Thầy cũng tìm được lý tưởng, hướng đi, mục tiêu của cuộc đời mình mỗi ngày, và hạnh phúc với điều đó.

Mình đã không hiểu, nhưng luôn ngưỡng mộ những người bỏ hết gia đình, xã hội, hưởng thụ vui vẻ - để khoác chiếc áo nâu, sống đời sống thầy tu trong chùa "khổ hạnh".
Ý là, mình đã luôn nghĩ rằng, đi tu là khổ lắm: Dậy từ tờ mờ sớm ngồi thiền, tụng kinh Học Pháp, thực tập mỗi ngày Làm Phật sự, lại còn phải trồng rau, xây dựng, tu sửa chùa chiền, tu viện Tổ chức khoá lễ cho nhân dân Sống với một tập thể những đồng tu người xa lạ...

Và tháng 12 năm ngoái, sau 5 ngày sinh hoạt cùng với các Quý Sư cô và các bạn tập sự tại Ni xá Trạm Ân, mình càng tin rằng đi tu thực sự rất khổ cực và vất vả.

Mình luôn có câu hỏi lớn trong lòng: "Những người trẻ xuất gia, họ thực sự cảm thấy hạnh phúc như thế nào nhỉ?".
Mình tò mò về điều đó, mình tò mò muốn biết nếu tách biệt khỏi bon chen xã hội, tách biệt khỏi tham ái từ gia đình và những mối quan hệ yêu đương, tách biệt khỏi sự công nhận về tiền bạc và quyền lực... thì những con người ấy, họ hạnh phúc tự thân ra sao?
..
Và chỉ tới những ngày gần đây thôi, khi vô tình xem được video các Sư cô (rất trẻ) đàn hát bên bờ biển trên trang của Làng, mình đã thực sự cảm nhận được (một chút) niềm hạnh phúc lớn lao, vượt thoát khỏi tất cả những điều kiện mà mình (với sự hiểu biết hạn hẹp) từng nghĩ đến!

Một năng lượng nhẹ nhàng, ấm áp và dễ thương len lỏi, và mình bỗng nhiên mỉm cười. Xem đi xem lại nhiều lần - sự hồn nhiên trong đôi mắt của các Sư cô, sự đáng yêu của lời bài hát cùng với niềm hạnh phúc toát lên trên những gương mặt, thực sự đã làm trái tim mình mềm ra nhiều chút.
Và, ngay lúc đó, mình đã có cái nhìn rất khác về cuộc sống, về "đời tu".

Hoá ra, đời sống người tu không cực đoan hay xa vời như mình từng tưởng. Họ chỉ đơn giản là những người cùng chí hướng, chọn sống chung trong một tập thể (tăng thân) để nương tựa nhau, để được thuộc về, để cùng nhau thực tập một lối sống tỉnh thức.

Họ chọn giản tiện, ít vướng bận chuyện thế gian không phải vì khổ hạnh, mà vì muốn dành trọn năng lượng cho việc quay vào bên trong, hiểu sâu bản thân và cuộc đời. Biết mình thực sự là ai, ngoài những danh xưng hay khái niệm của xã hội. Và đó là điều làm cho họ trở nên hạnh phúc.

___
"Này các vị đại đức! Các vị đang đi tìm gì? Trong giây phút hiện tại, các vị đang ngồi trước mặt tôi nghe pháp, sáng rỡ và rõ ràng, không cần nương tựa vào đâu cả, các vị không thiếu thốn gì hết mà phải đi tìm cầu.

Nếu quý vị muốn giữa quý vị và chư Bụt chư Tổ không có gì khác thì quý vị phải thấy điều này, đừng nghi ngờ gì nữa, đừng có sai lầm gì nữa. Nếu cái thấy này cứ được tiếp tục duy trì như thế mãi (tâm tâm bất dị) thì quý vị là những vị Tổ sống."

"Người tu chân chính thì không nắm bắt Bụt, nắm bắt Bồ tát, A la hán, không nắm bắt những cái gì gọi là hay đẹp nhất trong ba cõi. Người ấy một mình đi thong d**g không bị sự vật nào câu thúc."

"Trong thế gian cũng như ngoài thế gian (xuất thế gian) chẳng có Bụt mà cũng chẳng có Pháp, không thật sự có trong giây phút hiện tại mà cũng sẽ là không trong tương lai. Dầu nói cái gì đi nữa, thì đó cũng chỉ là những danh ngôn và chương cú, chỉ có tác dụng tiếp dẫn được bọn con nít. Phương tiện thiết lập ra như thuốc để trị bệnh, sự biểu hiện danh cú có ra là vì thế. Với lại danh cú không tự gọi mình là danh cú. Chính quý vị đang có mặt đây trong giờ phút này với cái linh giác thấy, nghe sáng rỡ như một ngọn đuốc chiếu sáng kia, chính quý vị mới là người đã an bày ra tất cả các danh cú."
___

Một vài đoạn trong cuốn "Người vô sự" (Thiền sư Thích Nhất Hạnh) mà mình đọc gần đây cũng nói về việc ngừng đi tìm cầu bởi chính chúng ta - những con người thật đang ngồi đây, không thiếu thứ gì cả.

Tất cả những gì trong thân, trên thân, và ngoài thân, cùng với những khái niệm: gia đình, vợ chồng, con cái, xã hội, danh vọng, quyền lực... chỉ là tạm - để chúng ta đi qua vòng sinh tử ở kiếp sống này. Và đôi khi, vì quá "nhập tâm" mà chúng ta tưởng rằng đó là tất cả.

Tuy nhiên, gốc rễ mỗi chúng ta là một cá thể độc lập và trọn vẹn, không phụ thuộc vào người khác hay những điều kiện sống để được là chính mình. Biết ơn tất cả những gì đang có, nhưng không bám chấp vào đó để cảm thấy đủ đầy.
Có như vậy, trên hành trình 'trở thành' (ai đó trong đời thường), mình mới không quên 'trở về' với chính mình, nhớ mình là ai, để tự thân có thể hạnh phúc, và có quyền chọn sống cuộc đời theo cách khiến kiếp sống này thực sự có ý nghĩa.

Và nếu điều này cũng giúp ích được cho bạn, hay ai đó khác, thì mình vui vì may mắn đã được sẻ chia.

--
Grace

The less we look outward,The more deeply we can look within. 💕
19/08/2026

The less we look outward,
The more deeply we can look within.
💕


𝑴𝒊̀𝒏𝒉 đ𝒂𝒏𝒈 𝒕𝒉𝒖̛̣𝒄 𝒔𝒖̛̣ 𝒎𝒖𝒐̂́𝒏 𝒌𝒆̂́𝒕 𝒏𝒐̂́𝒊 𝒗𝒐̛́𝒊 𝒏𝒈𝒖̛𝒐̛̀𝒊 𝒌𝒉𝒂́𝒄, 𝒉𝒂𝒚 đ𝒂𝒏𝒈 𝒂̂𝒎 𝒕𝒉𝒂̂̀𝒎 𝒙𝒂̂𝒚 𝒅𝒖̛̣𝒏𝒈 𝒎𝒐̣̂𝒕 𝒑𝒉𝒊𝒆̂𝒏 𝒃𝒂̉𝒏 đ𝒖̛𝒐̛̣...
10/08/2026

𝑴𝒊̀𝒏𝒉 đ𝒂𝒏𝒈 𝒕𝒉𝒖̛̣𝒄 𝒔𝒖̛̣ 𝒎𝒖𝒐̂́𝒏 𝒌𝒆̂́𝒕 𝒏𝒐̂́𝒊 𝒗𝒐̛́𝒊 𝒏𝒈𝒖̛𝒐̛̀𝒊 𝒌𝒉𝒂́𝒄, 𝒉𝒂𝒚 đ𝒂𝒏𝒈 𝒂̂𝒎 𝒕𝒉𝒂̂̀𝒎 𝒙𝒂̂𝒚 𝒅𝒖̛̣𝒏𝒈 𝒎𝒐̣̂𝒕 𝒑𝒉𝒊𝒆̂𝒏 𝒃𝒂̉𝒏 đ𝒖̛𝒐̛̣𝒄 𝒎𝒐̣𝒊 𝒏𝒈𝒖̛𝒐̛̀𝒊 𝒏𝒈𝒖̛𝒐̛̃𝒏𝒈 𝒎𝒐̣̂?

Trong suốt 2 năm chia sẻ về hành trình “trở về” của bản thân trên facebook và các mạng xã hội khác, mình nhận được không ít comment tích cực từ những người bạn, thậm chí cả những người không quen biết. Và có một comment đã khiến mình phải suy nghĩ nhiều, rất nhiều - về mục đích của bản thân.

Khi đọc xong comment đó, trong đầu mình lập tức xuất hiện một phản ứng “tự vệ” quen thuộc:

“𝐸̂, 𝑡𝑜̂𝑖 𝑘ℎ𝑜̂𝑛𝑔 𝑝ℎ𝑎̉𝑖 𝑚𝑜̣̂𝑡 𝑐𝑎𝑠𝑒 𝑡ℎ𝑎̂́𝑡 𝑏𝑎̣𝑖 đ𝑎̂𝑢 𝑛ℎ𝑒́! 𝑇𝑜̂𝑖 đ𝑎𝑛𝑔 𝑡𝑖̉𝑛ℎ 𝑡ℎ𝑢̛́𝑐 𝑣𝑎̀ 𝑐ℎ𝑢𝑦𝑒̂̉𝑛 ℎ𝑜𝑎́ 𝑠𝑎̂𝑢 𝑠𝑎̆́𝑐 đ𝑎̂́𝑦. 𝐵𝑎̣𝑛 𝑡ℎ𝑢̛̣𝑐 𝑠𝑢̛̣ 𝑙𝑎̀ 𝑘ℎ𝑜̂𝑛𝑔 ℎ𝑖𝑒̂̉𝑢 đ𝑢̛𝑜̛̣𝑐 đ𝑎̂𝑢 𝑣𝑖̀ 𝑏𝑎̣𝑛 𝑐ℎ𝑢̛𝑎 đ𝑖 đ𝑒̂́𝑛 đ𝑜𝑎̣𝑛 đ𝑜́.”

Ơ kìa, rõ ràng là, mình đang muốn “hơn thua”, muốn người khác công nhận mình hay/tốt/giỏi/dũng cảm/mạnh mẽ/đi trước họ một bước (hoặc nhiều bước)… gì đó đấy nhỉ.

Mình chỉ nhận ra điều ấy vài tiếng sau khi đọc đi đọc lại dòng comment đó và buông vài câu trả lời ko thân thiện cho lắm, vì cảm thấy khó chịu khi bị phán xét, bị cho là đã thất bại.

Mình nhìn thấy một 𝐜𝐚́𝐢 𝐭𝐨̂𝐢 rất vi tế đang muốn thể hiện bản thân, muốn chứng minh rằng con đường mình đang đi là đúng, rằng những khó khăn mình đang trải qua không có nghĩa là mình đã lựa chọn sai, càng không có nghĩa là mình thất bại.

Mình nhìn thấy một sự thật “phũ phàng và khủng khiếp” rằng, ngay cả bây giờ, khi mình đang chia sẻ về hành trình quay vào trong, về chữa lành, về tỉnh thức, về việc sống chân thật hơn với chính mình, mình cũng đang vô tình nuôi lớn 𝐜𝐚́𝐢 𝐭𝐨̂𝐢 “𝐭𝐚̂𝐦 𝐥𝐢𝐧𝐡” một cách rất tinh vi.

Nó có thể khiến mình muốn trở thành một “hình mẫu”: Một người phụ nữ đã đủ can đảm để bước ra khỏi cùng an toàn và bắt đầu một điều gì đó thực sự có ý nghĩa, Một người đã đi qua những đổ vỡ và trở nên sâu sắc hơn, Một người đang tỉnh thức, đang chuyển hoá, đang sống một cuộc đời “đúng” hơn.

Và nếu không đủ chánh niệm, mình có thể không nhận ra rằng đằng sau tất cả những điều ấy, là mong muốn “được người khác công nhận”.


Cuối cùng thì, mình chia sẻ câu chuyện của mình lên mạng xã hội để làm gì vậy?

Có thực sự mình muốn chia sẻ để một người nào đó đang trải qua những ngày khó khăn có thể đọc được và thấy rằng: “À, mình không cô đơn. Có một người cũng đã (hoặc đang) vật lộn như mình.”

Hay sâu bên trong, mình cũng muốn người đọc nhìn mình và nghĩ: “Cô ấy thật mạnh mẽ. Cô ấy thật can đảm. Cô ấy đã dám bứt phá và làm việc có ý nghĩa cho cuộc đời mình.”

𝑴𝒊̀𝒏𝒉 𝒎𝒖𝒐̂́𝒏 𝒏𝒈𝒖̛𝒐̛̀𝒊 𝒌𝒉𝒂́𝒄 đ𝒖̛𝒐̛̣𝒄 𝒏𝒉𝒊̀𝒏 𝒕𝒉𝒂̂́𝒚, 𝒉𝒂𝒚 𝒎𝒊̀𝒏𝒉 𝒎𝒖𝒐̂́𝒏 đ𝒖̛𝒐̛̣𝒄 𝒏𝒈𝒖̛𝒐̛̀𝒊 𝒌𝒉𝒂́𝒄 𝒏𝒉𝒊̀𝒏 𝒕𝒉𝒂̂́𝒚?

Mình thực sự muốn “truyền thông chân thật”, nhưng mình có chân thật với mong muốn của bản thân mình trước nhất không?
Khi nói chuyện với một người bạn, mình đang thực sự muốn họ hiểu mình, hay một phần nào đó trong mình vẫn muốn họ ngưỡng mộ, muốn nhận lời khen ngợi? Khi nói với khách hàng, mình đang muốn giúp họ nhìn thấy một điều gì đó, hay đang cố chứng minh rằng mình giỏi? Khi kể một câu chuyện về bản thân, mình đang chia sẻ để kết nối, hay đang muốn xây dựng một “hình tượng” trong mắt người khác?

Đôi khi ranh giới giữa những điều này thực sự rất khó phân biệt.

Mình có thể vừa thật lòng muốn chia sẻ, vừa có một phần rất nhỏ muốn được công nhận. Mình có thể thực sự muốn đồng cảm với người khác, nhưng đồng thời vẫn mong họ nhìn mình theo một cách “ngưỡng mộ” nào đó.

Và sự thật là, thứ mình có thể làm không phải là cố gắng loại bỏ hoàn toàn mong muốn được công nhận ấy, mà là nhận ra nó,
nhìn thấy nó đang xuất hiện, rồi tự hỏi mình, ngày trong khoảnh khắc này:

Mình đang muốn trao đi điều gì? Mình đang mong muốn được nhìn thấy, hay mình đang muốn giúp một ai đó được đồng cảm và nhìn thấy chính họ trong câu chuyện của mình?

-
Grace

𝐍𝐠𝐡𝐢̉ 𝐯𝐢𝐞̣̂𝐜 𝐨̛̉ 𝐭𝐮𝐨̂̉𝐢 𝟑𝟓 𝐯𝐚̀ 𝐡𝐚̀𝐧𝐡 𝐭𝐫𝐢̀𝐧𝐡 "đ𝐢 𝐪𝐮𝐚 𝐧𝐡𝐮̛̃𝐧𝐠 𝐧𝐠𝐚̀𝐲 𝐤𝐡𝐨́"Chính thức nghỉ một công việc full-time sau hơn 1...
07/08/2026

𝐍𝐠𝐡𝐢̉ 𝐯𝐢𝐞̣̂𝐜 𝐨̛̉ 𝐭𝐮𝐨̂̉𝐢 𝟑𝟓 𝐯𝐚̀ 𝐡𝐚̀𝐧𝐡 𝐭𝐫𝐢̀𝐧𝐡 "đ𝐢 𝐪𝐮𝐚 𝐧𝐡𝐮̛̃𝐧𝐠 𝐧𝐠𝐚̀𝐲 𝐤𝐡𝐨́"

Chính thức nghỉ một công việc full-time sau hơn 14 năm đi làm là một quyết định mình đã suy nghĩ rất kỹ và cũng rất quyết tâm.

Trong suốt 45 ngày, từ lúc nộp đơn đến khi kết thúc công việc, mình gần như chỉ sống với một cảm giác duy nhất, đó là "háo hức".
Mình háo hức được bắt đầu project riêng, háo hức được tự do làm điều mình tin là có ý nghĩa, và mình thực sự nghĩ rằng đây sẽ là một chương rất đẹp của cuộc đời.

Nhưng rồi mọi chuyện không diễn ra như mình tưởng.

Ban đầu, mình cho phép bản thân được lười biếng một chút... Được nghỉ xả hơi sau nhiều năm đi làm, Được an ủi với suy nghĩ: cuối cùng thì, sau 6 năm lấy đà kể từ khi có người nói "đi làm mệt quá thì nghỉ, anh nuôi em", mình đã làm được điều đó, tự hào quá đi mất! Được ăn, ngủ, chơi bất cứ lúc nào mình muốn, Được đi bơi, học tennis, tập yoga, pha đồ uống, đọc sách...

Nếu nhìn từ bên ngoài, cuộc sống của mình lúc đó có lẽ rất "chill", rất đáng mơ ước.

Nhưng ở bên trong, mình dần trở nên vô định lúc nào không hay.

Không còn KPIs.
Không còn task list mỗi sáng.
Không còn những cuộc họp, những deadline hay những ngày ngồi trước màn hình từ 9 giờ sáng đến 5 giờ chiều.

Mình cứ nghĩ khi tất cả những thứ đó biến mất, mình sẽ cảm thấy nhẹ nhõm lắm.

Nhưng không.

Điều mình phải đối mặt lại là cảm giác bản thân trở nên vô dụng.

Mình bắt đầu mất phương hướng và nghi ngờ giá trị của chính mình, và nghĩ rằng mình thất bại. Mình tự hỏi liệu mình có thực sự làm được điều gì không? Rồi... có phải sự nghiệp của mình "toang" thật rồi không?

Hàng trăm, hàng nghìn câu hỏi về giá trị, về mục đích sống, về ý nghĩa cuộc đời cứ xuất hiện liên tục và dằn vặt mình suốt hơn một tháng trời.

Có lẽ đó là cuộc khủng hoảng hiện sinh đầu tiên trong cuộc đời mình. Một cuộc khủng hoảng mà trước đây mình chưa bao giờ nghĩ sẽ có ngày mình phải đi qua.

Mình stress đến mức chỉ muốn trốn đi. Thậm chí, mình còn không khóc nổi, cũng chẳng đủ không gian để buồn - vì mình vẫn còn ở nhà và dành thời gian cho con dịp nghỉ hè.
Mỗi ngày cứ thế trôi qua trong trạng thái lờ đờ, mình mặc kệ cuộc sống tự vận hành.

Lần đầu tiên sau rất nhiều năm, mình không còn có một khoản lương đều đặn mỗi tháng.
Việc phải hỏi tiền chồng khiến mình cảm thấy bản thân là một người dựa dẫm - dù trước đó mình từng thở phào nhẹ nhõm vì cuối cùng cũng bỏ được lớp mặt nạ gồng gánh mà dựa vào người đàn ông ấy.
Việc phải rút từng đồng từ khoản tiết kiệm ít ỏi để tiêu cũng khiến mình đau như cắt vào máu.

Nhưng mình cũng không dám tâm sự với ai. Vì sợ.

Sợ người khác sẽ nói: "Ai bảo nghỉ, việc đang tốt như thế."
Hay: "Đã nói trước rồi mà không nghe."
Hoặc: "Tưởng háo hức nghỉ việc lắm cơ mà."

Mình không chịu nổi cảm giác bị phán xét. Thế nên mình chọn cách im lặng.

Mình vẫn đăng những hình ảnh rất vui vẻ lên mạng xã hội. Mình vẫn nói rằng mình hạnh phúc vì cuối cùng cũng thoát khỏi môi trường công sở mà trước đây mình từng gọi là toxic. Và đúng là có những khoảnh khắc mình thật sự thấy nhẹ nhõm.

Nhưng đó không phải toàn bộ sự thật.

Sự thật là mình đang chật vật.

Có một khoảng thời gian mình gần như giết thời gian bằng cách đọc. Chủ yếu là những nội dung về tâm linh, huyền học hay những điều kỳ bí về vũ trụ. Ban đầu mình nghĩ mình đang đi tìm câu trả lời. Nhưng càng đọc, mình càng mông lung hơn về mục đích của con người, về ý nghĩa của sự sống và về chính cuộc đời mình.

Và điều tệ hại hơn là, mình lại bắt đầu phán xét bản thân.
Mình tự hỏi liệu mình có đang theo đuổi một điều gì đó mơ hồ mà chính mình cũng ko biết nó là quái gì cả? Liệu tất cả những điều mình tin có thật sự tồn tại hay chỉ là cách mình đang cố bấu víu vào một niềm hy vọng nào đó? Mình nghĩ rằng mình sẽ chẳng bao giờ đủ năng lực để nhìn thấu cuộc đời, rằng từ trước đến giờ mình chỉ toàn đưa ra những lựa chọn sai lầm để rồi tự đẩy mình vào đau khổ.

Đáng buồn hơn, mình không chỉ phán xét những lựa chọn và suy nghĩ của bản thân, mà còn phán xét cả thực tại mông lung của chính mình.

Giống như một "con bò bị lột da", mình trở nên yếu đuối và đối diện với mọi thứ với tinh thần yếu ớt và nhạy cảm. Chỉ cần thêm một ý kiến, một lời khuyên hay một góc nhìn từ người khác cũng khiến mình thấy quá tải.

Mình không muốn chia sẻ với ai nữa. Không phải vì mình nghĩ mình đúng.

Mà vì mình không còn đủ sức để chứa thêm những cái thấy biết của người khác.

Mình nhận ra mình đã bội thực bởi quá nhiều thông tin trên mạng xã hội, nên điều duy nhất mình có thể làm lúc đó là tự dựng một lớp phòng hộ cho chính mình.

Và mọi thứ chỉ bắt đầu thay đổi khi mình dám mở lòng trở lại với những người Thầy tâm linh của mình.

Có một câu nói mình vô tình nghe được cách đây không lâu, đại ý rằng:

"Khi con người không còn có tài chính, thứ sụp đổ đầu tiên chính là bản ngã."

Bởi chúng ta không còn tiền bạc, danh vọng hay địa vị để bám víu, không còn điều gì để kiểm soát, và cũng không còn nơi nào để trốn khỏi chính mình.

Đúng là nói về mình, đúng là mình đang thực sự phải trải qua điều đó này!

Mấy tháng rồi, điều mình trải qua không đơn thuần là nghỉ việc hay bắt đầu một chặng đường mới hoàn toàn. Mà là lần đầu tiên, mình phải đối diện với chính mình một cách trần trụi đến thế!

Và bây giờ, mình vẫn đang ở trong hành trình ấy. Mỗi ngày mình vẫn tập quan sát xem bản ngã của mình đang "giãy giụa" như thế nào, đang sợ điều gì, đang cố bấu víu vào điều gì để chứng minh giá trị của bản thân.

Thực sự là, càng quay về với chính mình, chúng ta càng "cô đơn" - không phải cảm giác cô đơn lạc lõng, mà cô đơn vì buộc phải buông xuống mọi sự công nhận ở bên ngoài kia.
Càng nhìn sâu vào bên trong thì càng khó, càng đau, càng thấy nhiều điều "khủng khiếp" mà chúng ta không sẵn sàng đối diện và chấp nhận, nếu nội tâm ko đủ vững vàng.

Có lẽ vì vậy mà phần lớn chúng ta chọn cách lao vào công việc, vào các mối quan hệ... để "cống hiến", để chứng tỏ, để được công nhận, được tung hô.

Không phải vì chúng ta thích điều đó, mà vì như thế sẽ dễ hơn rất nhiều so với việc ngồi yên và đối diện với chính mình...

-
Grace

Address

Hanoi

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when 𝒕𝒉𝒆 𝒈𝒓𝒂𝒄𝒆𝒔𝒑𝒂𝒄𝒆 posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Shortcuts

Share