13/06/2017
Suốt 27 tập phim, thương cảm cùng nhân vật Vân, chưa bao giờ mình phải khóc. Thế mà hôm nay xem đến cảnh bố Vân đến nhà Thanh, chứng kiến cảnh con rể tay trong tay cùng người phụ nữ khác, thấy ông khóc, mình đã khóc.
Công Lý đóng vai này quá đạt, quá nhập tâm, quá thật. Nhân vật của ông là điển hình của những người cha bảo thủ, gia trưởng, luôn sống theo lễ giáo, yêu thương con nhưng luôn sợ định kiến xã hội.
Đến hôm nay, xem đến đoạn ông bật khóc, sau đúng 1 câu thoại: anh đừng gọi tôi là bố nữa, nghe ngượng lắm. Rồi ông quay lưng bước đi. Ông khóc khi nghe Thanh trả lời mẹ rằng: người ta hỏi đường ý mà....
Ông giận ko? Giận chứ. Đau không? Đau chứ. Có nỗi đau nào hơn nỗi đau của người cha, khi nhìn thấy hạnh phúc của đứa con gái bé bỏng đang trên bở vực thẳm, khi chứng kiến con rể ngang nhiên đi với người phụ nữ khác ngay trước mặt mình, và đau hơn khi anh ta gọi mình là người dưng rồi phủi tay đóng sầm cửa lại.
Cuộc tranh đấu nào thì kết quả nhận lại cũng là những tổn thương, mất mát. Mẹ chồng thắng, hay nàng dâu thắng thì cũng chả có ý nghĩa gì. Kết cục vẫn là những giọt nước mắt đắng cay của đấng sinh thành, là cái thở dài bất lực của người cha. Xem đoạn này xong, phải ngồi ngẫm lâu thật lâu. Sinh con gái ra đã được ví như phận bèo trôi. Yêu con, thương con là thế, nuôi đến khi trưởng thành thì ngậm ngùi nhìn con chăm sóc và phụng dưỡng gia đình người ta. Lúc nào cũng phải đặt chữ nhịn lên hàng đầu, dù ở nhà xưng hùng xưng bá, dù gia trưởng khó tính như thế nào đi nữa... đối với thông gia lại phải NHỊN phải NHƯỜNG.
Hi vọng tương lai không xa, khi mình gả con gái cho nhà người ta, mọi chuyện sẽ khác, văn hoá sẽ khác, sẽ bình đẳng như nhau, tôn trọng lẫn nhau và con mình phải nhất định được hạnh phúc....