17/09/2012
Học...!
Tôi không yêu gì những con số, nhưng tôi vẫn chọn kêt toán bởi thực sự tôi có thể vào được trường, được đi học! Tôi không hề thích những cỗ máy, nhưng tôi vẫn chọn cơ khí bởi đơn giản nó sẽ giúp tôi một công việc tốt khi ra trường. Tôi không hề...
Và hầu hết bọn tôi không ai yêu những gì mình đang làm, nhưng vẫn phải lao vào dòng xoáy của nó. Ngày ngày cố gắng một cách mệt mỏi lê những bược chân tới trường, cố gắng ngồi nhồi những cái âm thanh lạ lẫm từ phía thầy cô đang cố gắng tua cho hết bài. Rồi cứ mỗi kỳ, mỗi trình, chúng tôi ngồi ngốn hết đống bài vở đó vào đầu cho qua kỳ thi của nó... Bạn bè, học tập, cuộc sống nhàm chán, không biết sẽ ra sao. Đôi khi tôi tưởng tượng ước mơ của tôi là một công việc khi ra trường...
Cuối cùng mỗi chúng tôi cũng sẽ ra trường, ai may mắn sẽ có một tấm bằn giỏi trên tay và những hoài niệm đầy ngọt ngào khi mỗi kỳ nhận học bổng oai vệ. Nhưng có hơn ai, chúng tôi lao vào những cuộc tìm kiếm việc làm vô định hình, chỉ cần có viêc làm thôi, lương bao nhiêu cũng được, 5 triệu, 3 triệu và thậm chí nếu không tìm được việc làm tôi cũng sẵn sàng đánh đổi thêm 1,2 năm làm thực tập viên miễn phí! Haiz... đôi lúc mệt mỏi, chán nản, thất vọng vì bản thân. Đôi lúc chúng tôi thấy mình thật vô dụng, vô vị...khi có việc làm rồi lại cuốn theo nó để cầy những mức lương cơ bản sống qua ngày!
Tương lai đóng của với tôi, khát khao của tôi hằng ao ước cũng sẽ không còn thực hiện được nữa, thời gian, tuổi trẻ đang mất dần, sức vóc , nhiệt huyết cũng nhưng đang ngày càng cạn kiệt!
Thành công ơi, người nói đâu?
Mọi chúng ta có không đang dành trọn cả cuộc sống của mình vào những thứ vô vị, đang tự gây áp lực cho chính mình, đang biến mình thành một con rối trong dòng chảy đầy áp lực của cuộc sống mà quên mất đi hoài bão thực sự, ước mơ thực sự của chính bản thân minh! Đừng như thế, hãy dừng lại, bởi nếu không chúng ta sẽ phải nuối tiếc( đôi khi chấp nhận nuối tiếc mà người ta gọi là không ân hận vì những gì đã làm, chỉ hơi buồn thôi hiii)
- Hãy biết ước mơ, những ước mơ sẽ thắp cho chúng ta ngọn lửa nghị lực đang dần tắt, để ta định hướng được con đường ta đang đi!
- Hãy theo đuổi sự đam mê bằng tài năng và tình yêu thực sự của mình. Bởi nó sẽ trưởng thành, đơm hoa kết trái trên chính môi đang tạo điều kiện cho nó tốt tươi. Hạt thóc sẽ mọc tốt nhất trong bùn chứ không phải trên trĩnh vàng, cây táo không thể mọc trên núi cao, và... bạn hãy biết đá bóng thì đừng theo đuổi âm nhạc, biết chơi nhạc thì đừng cố làm cơ khí, yêu cntt thì đừng phí tuổi xuân cho những công việc nhàm chán văn phòng...
- Học vì sự hoàn thiện chứ không phải là học cho để lấy điểm cao, để qua những kỳ thi, để cho bố mẹ chúng ta có một cái bằng khá. Bởi bạn sẽ tự mua áp lực vào cho bản thân, đánh mất tuổi trẻ bằng những thứ vô bổ để cuối cùng tất cả vẫn chỉ là con số 0. Nếu có chăng cũng lại tự mua cho mình sợi dây áp lực vô hình kế tiếp.
- Đừng theo đuổi sự thành công, hãy tự hoàn thiện mình, nâng cao giá trị bằng sự đam mê. Thành công sẽ theo đuổi chúng ta.
Không có con đường nào dẫn tới hạnh phúc. Mà hạnh phúc chính là con đường, là sự tự do, là thoải mái, yên bình, là con người hoàn thiện, là trí tuệ, là tình bạn và tất tất cả mọi thứ đơn giản nhất xung quanh chúng ta!
Chúc các bạn có thể tìm được con đường hạnh phúc thực sự của mình!
Your love!