31/03/2026
Hè chạm ngõ, nắng bắt đầu vàng hơn qua từng ô cửa lớp. Những cơn gió mang theo mùi hoa phượng thoảng qua, đủ để khiến lòng người xao động. Chẳng ai nói ra, nhưng ai cũng biết: thanh xuân của chúng ta đang dần đi đến những trang cuối.
Những buổi sáng vội vã chạy vào lớp khi trống vừa điểm, những lần bị gọi tên bất chợt mà tim như rớt nhịp, những tiết học dài tưởng chừng vô tận… rồi cũng trở thành ký ức. Hóa ra, điều ta từng mong nhanh qua nhất lại là thứ ta nhớ nhất khi sắp rời xa.
Có những người bạn từng cãi nhau vì những chuyện nhỏ xíu, vậy mà đến lúc chia tay lại chẳng thể nói lời tạm biệt cho trọn vẹn. Có những góc hành lang, những hàng ghế quen, bảng đen, phấn trắng… tất cả bỗng trở nên thân thương đến lạ.
Thanh xuân của chúng ta không hoàn hảo, nhưng lại đủ đầy. Đầy ắp tiếng cười, những ước mơ chưa kịp gọi tên, những rung động đầu đời còn vụng dại. Và cả những lần cùng nhau cố gắng, cùng nhau trưởng thành.
Rồi mai đây, mỗi người sẽ đi về một hướng. Có thể sẽ chẳng còn những buổi gặp mặt đông đủ, chẳng còn những câu chuyện kéo dài không dứt. Nhưng hy vọng rằng, khi nhớ lại quãng thời gian này, chúng ta vẫn sẽ mỉm cười — vì đã từng có một thanh xuân rực rỡ như thế.
Hè đến rồi.
Và chúng ta… cũng sắp lớn.