22/01/2021
Các bạn ạ, hôm nay người mình lại khóc. Hai giờ đêm ngồi khóc thu lu ở góc giường. Cảm xúc trong mình thực sự hỗn độn. Mình vừa thương vừa phẫn nộ, vừa uất hận vừa bi ai.
Mình và người yêu bằng tuổi, yêu nhau đã sáu năm . Những tưởng thế là trọn vẹn, nhưng chỉ là mình tự ảo tưởng thôi. Đến với nhau không có tình yêu thì thật sự không khác gì địa ngục. Mình yêu cô ấy, yêu đơn phương đến 8 năm. Chính thức yêu được 1 năm rồi mới sống cùng nhau. NY mình cũng thế. Chỉ là, yêu người khác đến 6 năm. Họ chia tay mình mới có cơ hội. Hoặc, mình chỉ là người thay thế.
Ngày ngày người đó vẫn nhắn cho cô ấy một câu: "Anh đợi em, mãi đợi em". NY mình khóc. Nước mắt của cô ấy làm những cuồng nộ trong mình lặng lại. Mình biết họ còn yêu nhau, chỉ là mình cố chấp. Mình nghĩ sau này chỉ cần mình cố gắng vun đắp tình cảm thì mọi chuyện sẽ ổn. Về sau mình mới phát hiện NY mình vẫn thỉnh thoảng vào tường facebook người kia. Trên trang cá nhân người đó cũng cập nhật cuộc sống như đi đâu, làm gì... cap lúc nào cũng xưng anh. Anh say rồi, anh mệt, anh nhớ em. Cổ vẫn đeo dây bạc NY mình tặng ngày trước. Facebook của NY mình thì chỉ có ảnh cô ấy với công ty chứ ít khi có ảnh mình. Đã nhiều lần mình giả vờ ngủ để cô ấy nghe điện thoại của người đó. Tuy họ chỉ hỏi thăm nhau dạo này thế nào nhưng mình vẫn thấy thật chua chát. Đồng sàng dị mộng. Đêm qua rất khuya lại có cuộc gọi đến. Mình đợi cô ấy nghe xong mới dậy, bước ra ban công làm điếu thuốc. Điện thoại tới là giọng người kia đang khóc. Rồi NY mình cũng khóc theo. Còn tim mình thì như vỡ vụn. Bao nhiêu cố gắng, bao nhiêu cứng rắn của một thằng đàn ông đều nhạt nhòa theo khói thuốc.
Hôm nay mình dậy sớm, chuẩn bị bữa sáng cho cô ấy thật tươm tất, khẽ hôn lên má cô ấy thật lâu rồi xách ba lô đi. Có lẽ khi cô ấy nhận ra sự thiếu vắng của mình thì mọi thứ đã quá muộn. Mình để lại mẩu giấy nhỏ, nhắn những dòng cuối cùng cho người con gái mình đã dành cả tuổi thanh xuân để dõi theo: "Hà Nội, một ngày đông giá lạnh. Thiết kế website tại ANTU chỉ 1500k''!!!!