Gia Nguyễn Store

Gia Nguyễn Store CHÚNG TÔI CÓ GẮNG ĐEM ĐẾN NHỮNG ĐIỀU MAY MẮN VỚI BẠN

16/08/2026

"Thưa ông, tôi vẫn còn тяιин, tôi chưa bao giờ ngủ với bất kỳ người đàn ông nào trước đây” Cô gái 25 tu;/ổi khóc và nói trong phòng khách sạn của người đàn ông mà cô chọn nhưng điều bất ngờ hơn là điều xảy ra vào 5 phút sau đó...
Cô gái tên Lan, 25 tu;/ổi, cầm chặt quai túi, đứng run rẩy trước cửa phòng 806 của khách sạn cao nhất thành phố. Cô đã dành trọn 1 năm để tìm hiểu và yêu thầm người đàn ông này – anh Hoàng, 38 t--uổi, thành đạt, trầm tính, tử tế… hay ít nhất cô vẫn tin vậy.
Họ quen nhau qua công việc. Anh Hoàng không hề ép buộc, không tán tỉnh thô lỗ—chỉ kiên nhẫn chăm sóc, hỏi han, khiến Lan tin rằng đây là người đàn ông đầu tiên trong đời cô muốn mở lòng.
Tối hôm đó, cô chủ động nhắn:
“Em muốn ở riêng với anh tối nay… Nếu anh cũng muốn.”
Anh đồng ý rất nhanh, nhanh đến mức làm Lan hơi chột dạ.
Nhưng rồi cô tự trấn an.
Cô muốn điều này. Và cô đã quyết.
5 PHÚT TRƯỚC
Trong phòng, Lan ngồi trên ghế, hai tay siết lại. Tim đập mạnh như muốn chạy khỏi lồng ngực. Hoàng bước đến nhẹ nhàng:
— “Em sợ à?”
Cô gật, cố giữ giọng bình tĩnh:
— “Thưa anh… em vẫn còn тяιин. Em chưa từng ngủ với ai trước đây. Em lo… em sợ mình không biết gì.”
Hoàng đứng khựng lại.
Không cười, không trêu, không ôm lấy cô như cô tưởng.
Anh chỉ… nhìn. Nhìn rất lâu.
Một biểu cảm kỳ lạ thoáng qua trên mặt anh. Không phải sốc. Không phải vui.
Lan nhíu mày:
— “Anh sao vậy?”
Hoàng đáp một câu khiến Lan lạnh sống lưng:
— “Ừ. Tốt rồi. Cuối cùng anh cũng chắc chắn.”
Lan bối rối. Chưa kịp hỏi gì thêm thì Hoàng đi đến chiếc vali nhỏ anh mang theo, bấm mật khẩu, mở ra.
Lan ch;/ết lặng. Bên trong không phải đồ cá nhân... xem tiếp dưới bình luận 👇

Bố vợ 85 tu:;ổi sống cùng 20 năm không góp tiền ăn, ông vừa qu::a đ:ời thì con rể s:ốc nặng khi luật sư tìm đến thông bá...
16/08/2026

Bố vợ 85 tu:;ổi sống cùng 20 năm không góp tiền ăn, ông vừa qu::a đ:ời thì con rể s:ốc nặng khi luật sư tìm đến thông báo chuyện động trời...Khi ông Hòa bước chân vào nhà con gái và con rể lần đầu tiên cách đây 20 năm, chẳng ai trong gia đình nghĩ rằng ông sẽ sống ở đó lâu đến thế. Lúc ấy, ông vừa tròn 65 tuổi, gầy gò, tóc bạc, ánh mắt lúc nào cũng xa xăm như người đã buông bỏ gần hết những vướng bận của trần thế. Sau khi vợ mất, ông không còn nơi nào để nương tựa ngoài cô con gái út – Hạnh – người duy nhất vẫn còn giữ liên lạc thường xuyên và dường như cũng là người con duy nhất còn yêu thương ông thật lòng.
Chồng Hạnh – anh Nam – vốn là người kín đáo, sống có trách nhiệm, nhưng cũng không dễ chịu gì với chuyện “nuôi bố vợ” dài hạn. Anh chưa từng nói thẳng điều ấy ra, nhưng qua những ánh mắt, tiếng thở dài sau mỗi bữa ăn, những lần lén tính toán chi tiêu sau lưng vợ, Hạnh đều hiểu. Dù vậy, cô luôn cố gắng giữ gìn mái ấm, thuyết phục chồng bằng sự dịu dàng và một lòng tin rằng, làm phúc thì trời thương.
Ông Hòa không bao giờ đụng đến tiền bạc trong nhà. Không góp tiền ăn, không hỗ trợ chăm cháu, ông sống lặng lẽ trong căn phòng nhỏ cuối nhà, quanh quẩn với vài chậu bonsai cũ kỹ và quyển sách cũ. Ban ngày, ông hay ra công viên gần nhà ngồi ngắm chim bay, lâu lâu mới trò chuyện vài câu với hàng xóm. Buổi tối, ông ăn cơm xong là về phòng, chẳng mấy khi góp chuyện.
Nam từng khó chịu vì sự thờ ơ ấy. “Ông sống mà như không sống cùng gia đình,” anh từng nói với vợ. “Ăn không, ở không, chẳng giúp được gì, cũng chẳng buồn hỏi han ai.”
Nhưng Hạnh vẫn nhẹ nhàng: “Ông già rồi, em chỉ mong ông sống yên ổn những năm tháng cuối đời.”
Có lúc Nam muốn nói chuyện thẳng thắn với ông Hòa, nhưng rồi lại thôi. Không phải vì thương, mà vì thấy vô nghĩa. Ông cụ như người đã sống xong đời, chẳng điều gì lay động được. Vậy là anh cắn răng, sống cùng “một người xa lạ trong nhà” suốt 20 năm.
Thế rồi, một ngày đầu mùa hạ, ông Hòa trút hơi thở cuối cùng sau một cơn đột quỵ. Không kèn trống, không di chúc, không để lại lời nhắn. Căn phòng nhỏ ông ở chỉ còn lại vài cuốn sách, một bàn thờ vợ ông, và chiếc rương gỗ cũ kỹ khóa kín.Tang lễ diễn ra giản dị. Nam và Hạnh lo liệu tất cả như một nghĩa vụ sau cùng. Sau khi an táng xong, Nam thấy nhẹ lòng – không phải vì thoát khỏi gánh nặng, mà vì cuối cùng, một mối quan hệ chẳng thể gọi tên đã kết thúc.
Nhưng chưa đầy một tuần sau đó, một người đàn ông mặc vest lịch thiệp xuất hiện trước cửa nhà họ với một phong bì dày. Anh ta là luật sư riêng của ông Hòa.
"Xin lỗi đã làm phiền anh chị, nhưng tôi được ông Hòa ủy quyền gửi đến một số giấy tờ, và một điều mà ông muốn hai người biết sau khi qua đời," người luật sư nói.
Nam và Hạnh nhìn nhau, không khỏi ngạc nhiên. Cả hai chưa từng nghe ông Hòa nhắc đến bất kỳ tài sản hay kế hoạch gì.... Xem tiếp tại bình luận 👇👇

Chỉ vì t :iền nên kh :ổ 👇 👇 👇
16/08/2026

Chỉ vì t :iền nên kh :ổ 👇 👇 👇

Tỷ phú kiêu ngạo đổ rư-ợ-u vào đầu nữ lao công, chỉ 10 phút sau, anh ta phải trả cái giá quá đắt...Đêm hội tại khách sạn...
16/08/2026

Tỷ phú kiêu ngạo đổ rư-ợ-u vào đầu nữ lao công, chỉ 10 phút sau, anh ta phải trả cái giá quá đắt...
Đêm hội tại khách sạn 5 sao sang trọng nhất thành phố diễn ra tưng bừng. Tầng cao lung linh ánh đèn, qua khung kính rộng mở, toàn cảnh thành phố rực rỡ dưới bầu trời đêm. Tiếng nhạc violin dìu dặt, rư//ợu champagne sóng sánh trong ly pha lê, khách mời ăn vận lộng lẫy nâng ly chúc tụng.
Trong tâm điểm buổi tiệc là Lâm Khải, tỷ phú trẻ ngoài 30. Anh ta già/u c/ó, quyền lực, nổi danh với thương vụ hàng tỷ đô. Nhưng cũng nổi tiếng ng/ạo m/ạn, c/oi thư/ờng người khác. Với Khải, g/iàu ngh/èo không chỉ là khoảng cách, mà còn là lý do để phân định giá trị con người.
Giữa những tiếng cười nói, một bóng dáng nhỏ bé lặng lẽ bước vào. Lan, 25 tuổi, mặc bộ đồng phục lao công giản dị. Khuôn mặt thanh tú nhưng phảng phất sự m//ệt m//ỏi, ánh mắt kiên nghị. Lan làm công việc này để trang trải học phí lớp đại học ban đêm, đồng thời gửi chút tiền về nuôi mẹ bệ//nh t//ật ở quê.
Khi đang cẩn thận lau vết rượ//u đổ dưới sàn, cô vô tình chạm vào gấu quần của Khải. Vài giọt nước bắ//n lên đôi giày bóng loáng của anh ta. Cả hội trường lập tức im bặt, như chờ phản ứng.
Khải cau mày, nụ cười trên môi biến mất. Anh ta nhìn Lan bằng ánh mắt khi/nh khỉ/nh rồi gằ/n giọng:
“Cô có biết đôi giày này trị giá bao nhiêu không? Cả đời cô cũng chẳng mua nổi!”
Nhưng chưa dừng lại, Khải cầm nguyên chai champagne lớn trên bàn. Trước hàng chục ánh nhìn, anh ta giơ cao, rồi dốc ngược cả chai, để dòng rượu lạnh buốt tràn xuống đầu Lan.
Champagne bắ/n tung tóe, mái tóc đen nhánh và bộ đồng phục giản dị của Lan ư/ớt sũn/g. Cô đứng yên, đôi vai ru/n nhẹ, nhưng ánh mắt không rơi một giọt lệ. Xung quanh, một vài tiếng thở h//ổn h//ển vang lên. Một số khách nữ đưa tay che miệng, không tin nổi cảnh tượng vừa xảy ra.
Khải hất chai rỗng sang bên, ngẩng cao đầu với vẻ đắ/c th/ắng. Trong mắt anh ta, đó chỉ là cách “dằ/n m/ặt” một kẻ h/ạ đ/ẳng dám làm b/ẩn đồ của mình. Không khí lặng đi. Không ai dám lên tiếng vì s/ợ quyền lực của vị tỷ phú.
Nhưng chỉ 10 phút sau, Khải mới nhận ra mình đã phạm s/ai lầ/m lớn nhất đời...
hết phần 1, đọc phần 2 dưới bình luận cả nhà nhé! 👇 👇

Vô tình xem ca:;mera trong nhà, tôi thấy bố cặm cụi nấu ăn còn vợ thì nằm n;;gủ, lúc tua lại tôi sợ tái mặt 👇1 tháng nay...
16/08/2026

Vô tình xem ca:;mera trong nhà, tôi thấy bố cặm cụi nấu ăn còn vợ thì nằm n;;gủ, lúc tua lại tôi sợ tái mặt 👇
1 tháng nay, vợ thường than là hay bị chóng mặt nhức đầu, cơ thể mệt mỏi không thiết làm gì nữa. Có hôm ăn ở công ty còn bị n:;ôn ra hết, lo sợ vợ bị bệ:;nh gì đó trong người nên tôi khuyên cô ấy đi khám để biết mà chữa trị sớm. Nhưng vợ tiếc tiền và sợ nghỉ việc sẽ bị m:ất tiề:;n chuyên cần nên cô ấy trì hoãn hết lần này đến lần khác.
Tuần trước tôi đi công tác, liền mở ca;m:era lên xem thì thấy vợ đang nằm ngủ trên ghế sofa ngoài phòng khách, còn bố đang cặm cụi nấu ăn. Nhìn cảnh đó, tôi rất bức xúc và muốn gọi điện ngay về cho vợ để cô ấy dậy nấu ăn với bố chồng. Không ai có thể chấp nhận cảnh bố nấu ăn cho con dâu ngủ thế này được? Tôi có tua lại các đoạn phim mấy ngày trước để làm bằng chứng, kết quả nhận được tôi bàng hoàng
ĐỌC TIẾP CÂU CHUYỆN DƯỚI BÌNH LUẬN 👇👇👇

16/08/2026
S i nh ra tại một làng quê nhỏ ven sông, hai chị em  s i nh đôi Nhã và Nhi như hai giọt nước – từ khuôn mặt, dáng đi đến...
16/08/2026

S i nh ra tại một làng quê nhỏ ven sông, hai chị em s i nh đôi Nhã và Nhi như hai giọt nước – từ khuôn mặt, dáng đi đến giọng nói. Người làng thường trêu: “Chẳng biết ai là ai, lỡ yêu một người lại cưới nhầm người kia!”. Nhưng cả hai đều mỉm cười, vì từ nhỏ đến lớn, họ luôn làm mọi thứ cùng nhau: đi học, nấu ăn, cấy lúa, thậm chí từng có lần cùng bị đ;ò;n vì tội gi ấu mèo vào nhà....
Mẹ mất khi hai cô mười tuổi, ba thì đau y ế u triền miên, từ đó Nhã – chị, mạnh mẽ hơn, luôn là người bảo vệ và dẫn dắt Nhi. Nhưng cũng chính sự che chở ấy khiến Nhi dần sống thu mình – lặng lẽ, cam chịu, và luôn đứng sau chị.
Khi cả hai tròn hai mươi, trong một dịp lễ hội làng, họ gặp Khánh – một chàng trai từ tỉnh về quê làm việc. Khánh không giống những người đàn ông họ từng biết – lời nói nhẹ nhàng, ánh mắt biết cười, lại biết đàn hát. Cả hai chị em đều bị h;út vào vòng xoáy của người đàn ông ấy, dẫu chẳng ai nói thành lời.
Khánh đến nhà thường xuyên với lý do “giúp ba sửa máy bơm nước”, nhưng người hiểu rõ nhất là Nhã. Ánh mắt anh hay dừng lại lâu hơn khi nhìn chị. Mỗi lần đi chợ, Khánh đều mang về cho Nhã món bánh chị thích, còn Nhi… thì đứng lặng nhìn từ xa, không oán trách, không đòi hỏi.
Một đêm, Nhi tình cờ bắt gặp Khánh hôn Nhã dưới gốc vú sữa sau nhà. Cô quay đi, không khóc. Nhưng từ đó, cô thay đổi. Ít nói hơn. Mắt hay nhìn xa xă m. Nhã cảm nhận được sự thay đổi ấy, và trong lòng dấy lên nỗi áy náy mơ hồ.
Vài tháng sau, khi ba b;ệ;nh n;ặng, Khánh c ầ u h ô n. Nhưng trước khi cưới, một điều b ấ t ng ờ xảy ra: ba gọi hai chị em vào phòng, trao cho mỗi người một mảnh khăn tay mẹ để lại và nói:
Chẳng ai hiểu hết ý ông, nhưng sau khi ông mất, lời trăn trối ấy trở thành sợi dây định mệnh kéo họ vào một quyết định g;â;y s;ố;c: Cả hai cùng lấy Khánh....
Bạn đọc tiếp câu chuyện tại bình luận nhé 👇 👇 👇

Trong 1 lần anh đi công tác từ Singapore về, vì muốn dành bất ngờ cho vợ nên anh đã không báo trước mà đi thẳng về nhà. ...
16/08/2026

Trong 1 lần anh đi công tác từ Singapore về, vì muốn dành bất ngờ cho vợ nên anh đã không báo trước mà đi thẳng về nhà. Mới bước chân vào cửa, anh đã nghe tiếng nói chuyện điện thoại nhẹ nhàng của vợ với ai đó. Ban đầu anh nghĩ, chắc vợ anh xa chồng nên mới gọi cho mấy bà tám hồi đại học buôn chuyện. Nào ngờ anh như muốn rụng rời tay chân khi nghe được vợ anh nũng nịu: “Em yêu anh, em mua sẵn quà cho anh đây rồi, ừ ừ lát em mang sang cho anh nha…”.
Anh xách chiếc vali lên bước nhanh ra khỏi nhà, anh không muốn nghe thêm bất cứ câu nào phát ra từ miệng vợ mình nữa, đầu óc anh rối bời, tim đập loạn xạ, anh cảm giác như mình không thể thở nổi. Anh biết rõ vợ anh đang dan díu với tình nhân, có lỗi với mình nhưng bất giác trong tâm khảm anh vẫn muốn giữ cái gia đình nhỏ bé ấy. Anh đứng đầu đường gọi điện cho chị bảo anh đang trên taxi sắp về nhà. Mở cửa cho anh, chị vồn vã ôm hôn chồng rồi sà vào lòng anh: “ Sao anh không về sớm hơn, em với con nhớ anh muốn điên lên đây này”. Anh có cảm giác ghê tởm cái con người này nhưng anh vẫn phải nhẹ giọng để xem chị có còn màn kịch nào khác dành cho anh.
Tối hôm ấy, lúc tắt đèn đi ngủ anh quay sang ôm chầm lấy chị rồi thỏ thẻ “Sau này anh sẽ hạn chế đi công tác để em và con đỡ phải ở nhà một mình nhé”. Anh những tưởng chị sẽ giả bộ vui mừng khôn xiết khi nghe thế, nào ngờ chị nhanh nhảu: “Em và con ở nhà không sao đâu, anh cứ đi công tác thoải mái đi, đàn ông xây nhà, đàn bà xây tổ ấm mà”. Anh thực sự sốc khi nhận ra vợ anh không hề cảm thấy tội lỗi với chồng và con 1 chút nào. Đêm đó, anh thức trắng.
Sáng hôm sau, 5h sáng chị đã dậy đi tập yoga để ra khỏi nhà. Trước khi đi, chị không quên hôn má anh bảo “Anh cứ ngủ đi, em đi tập về rồi chuẩn bị đồ ăn sáng cho bố con anh sau nha”. Chị vừa phóng xe ra khỏi nhà, anh liền vơ vội chìa khóa theo sau tít đằng xa để khỏi bị phát hiện. Đi được chừng 15 phút anh không khỏi bất ngờ 👇👇👇

Mừпg rỡ vì táι Һȏп vớι vợ kém 22 tu/ổι, kҺȏпg пg/ờ ƌȇm tȃп Һȏп của tȏι lạι ở ЬệпҺ vιệп 👇 👇🎯️
15/08/2026

Mừпg rỡ vì táι Һȏп vớι vợ kém 22 tu/ổι, kҺȏпg пg/ờ ƌȇm tȃп Һȏп của tȏι lạι ở ЬệпҺ vιệп 👇 👇🎯️

Sinh nhật con gái, tôi đưa cả nhà đi ăn nhà hàng, vừa gọi món xong thì mẹ chồng giật lấy menu gọi thêm đồ ăn bừa phứa, h...
15/08/2026

Sinh nhật con gái, tôi đưa cả nhà đi ăn nhà hàng, vừa gọi món xong thì mẹ chồng giật lấy menu gọi thêm đồ ăn bừa phứa, hóa ra bà đã lén lút gọi cả nhà em chồng đến ăn. Tôi vẫn vui vẻ cho đến khi tàn tiệc, tôi đứng lên tuyên bố một việc khiến tất cả tím mặt ..đọc tiếp dưới bình luận cả nhà nhé! 👇 👇

Address

139 Thái Hà, đống đa
Hanoi
100000

Telephone

+84888638863

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Gia Nguyễn Store posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Business

Send a message to Gia Nguyễn Store:

Shortcuts

Share