Gia Nguyễn Store

Gia Nguyễn Store CHÚNG TÔI CÓ GẮNG ĐEM ĐẾN NHỮNG ĐIỀU MAY MẮN VỚI BẠN

2 vợ chồng hiế-m muộn suốt 10 năm mới sinh được 2 bé gái sinh đôi, vậy mà gửi bà nội 1 hôm để đi làm, về nhà thì n-gất l...
14/06/2026

2 vợ chồng hiế-m muộn suốt 10 năm mới sinh được 2 bé gái sinh đôi, vậy mà gửi bà nội 1 hôm để đi làm, về nhà thì n-gất lịm đi khi nhìn thấy cảnh tượng...
Vợ chồng tôi hiế-m muộn suốt 10 năm, chạy chữa khắp nơi mới có được cặp sinh đôi hai bé gái. Ngày con chào đời, cả gia đình rơi nước mắt vì hạnh phúc. Với chúng tôi, hai bé là tất cả, là điều quý giá nhất.
Vì thế, suốt mấy năm nay, tôi và vợ chưa một lần dám gửi con cho ai, kể cả người thân. Nhưng hôm ấy, vì công việc quá gấp, hai vợ chồng bàn bạc, đành nhờ bà nội trông giúp một ngày.
Thế nhưng… chỉ một ngày thôi, cũng đủ biến cuộc đời chúng tôi thành bi kịch.
Chiều đó, chúng tôi tất tả chạy về. Vừa mở cửa, một mùi khét khét lẫn mùi thuốc tẩy nồng nặc xộc vào mũi. Tôi hốt hoảng lao vào trong. Vợ tôi vừa bước được vài bước đã gục ngã ngay ngạch cửa.
Cảnh tượng trước mắt khiến cả hai vợ chồng chế-t lặng:
Hai đứa trẻ nằm co ro trong cái chiếu cũ, khóc khản cả giọng. Miệng tí/m t/ái, tôi quay sang nhìn bà nội thì trời ơi...........................ĐỌC TIẾP DƯỚI BÌNH LUẬN 👇 👇

Đám tang mẹ vợ cũ, tôi đến dự thì bất ngờ có một đứa trẻ chạy té vào người. Tôi rụng rời khi thấy rõ mặt đứa bé trai. Tr...
14/06/2026

Đám tang mẹ vợ cũ, tôi đến dự thì bất ngờ có một đứa trẻ chạy té vào người. Tôi rụng rời khi thấy rõ mặt đứa bé trai. Trời ơi, thì ra tôi không hề biết chuyện này bao năm qua, thì ra nó là...
Buổi chiều khuất dần sau mái nhà đầy khói nhang, tiếng khóc hòa cùng tiếng tụng kinh nghe như đè nặng trên vai mọi người. Tôi bước vào đám t-ang mẹ vợ cũ với cảm giác vừa xa lạ vừa thân thuộc. Những đôi mắt hướng về tôi, kẻ thương cảm, kẻ mỉa mai. Không ai nói gì nhưng tôi nghe rõ sự phán xét treo lơ lửng trong không khí.
Một người phụ nữ đứng gần cổng chép miệng: “Ừm, cũng biết đường tới ha.” Người kế bên liếc tôi từ đầu đến chân: “Giờ mới thấy cái mặt. Lúc còn sống thì…” Nửa câu sau bị nuốt lại bằng cái nhún vai đầy ám chỉ. Tôi nghe hết, nhưng chỉ cúi đầu chắp tay, không đáp.
Tôi nhìn thấy Hằng — vợ cũ — đang ngồi bên quan tài mẹ mình, đôi vai run run trong tiếng khóc cố kìm. Khuôn mặt cô gầy đi, nhợt nhạt, trông khác nhiều so với ngày chúng tôi còn sống chung. Ký ức ùa về, khiến lòng tôi tổn thương theo một cách khó tả. Dù đã chia tay nhiều năm, nhìn cô như vậy vẫn khiến tôi nghẹn lại.
Khi tôi còn đang lặng người quan sát, bỗng có tiếng chân chạy loạng choạng. Một đứa bé trai lao vào tôi với lực mạnh đến mức tôi lùi một bước. Tôi chưa kịp phản ứng thì đã nhìn thấy khuôn mặt nó. Và tim tôi như bị b-óp ngh-ẹn ngay lập tức.
Đứa bé có đôi mắt giống hệt tôi thời nhỏ, đôi mắt mà mẹ tôi hay nói “nhìn vào là biết con của bà liền”. Tôi ngước nhìn nó, nhưng chân gần như mềm nhũn. Thằng bé giật mình lùi lại, lí nhí: “Chú…con xin lỗi.” Giọng nó non nớt nhưng lại như một nh-át d-ao vào sâu nhất trong lòng tôi.
Ngay lập tức có tiếng xì xào. “Ôi trời, nhìn chằm chằm con nít vậy chi? Giống ai thì giống chứ có gì mà bất ngờ.” Một người đàn ông nói giọng chua chát. Người khác đáp: “Ờ, trùng hợp thôi. Chứ ai mà biết cha nó là ai.” Những câu nói đó khiến cổ họng tôi nóng ran...........................BẠN ĐỌC TIẾP CÂU CHUYỆN DƯỚI BÌNH LUẬN 👇 👇

Bước tới thang máy chung cư sau khi tan làm, tôi vừa ấn số tầng thì ông lão sống tầng dưới vội ấn nút ngừng rồi hô to: "...
14/06/2026

Bước tới thang máy chung cư sau khi tan làm, tôi vừa ấn số tầng thì ông lão sống tầng dưới vội ấn nút ngừng rồi hô to: "Đừng về nhà, cô chạy mau đi"
Chiều hôm ấy, cô tan làm muộn, bước vào thang máy chung cư khi đồng hồ đã chỉ gần 9 giờ tối. Trong thang chỉ có một người ông Tư, hàng xóm tầng trên, già nua, ít nói, thường bị đám trẻ con trêu là “ông lẩm cẩm”.
Cửa thang vừa khép, ông bất ngờ đưa tay ấn nút dừng khẩn cấp. Đèn đỏ lập lòe. Lan hoảng hốt:
– Ông làm gì vậy?
Ông Tư quay sang, đôi mắt đục ngầu nhưng ánh lên vẻ khẩn thiết:
– Đừng về nhà! Cô… cô mau chạy đi!
Lan sững người, tim đập thình thịch.
– Ông nói cái gì? Nhà tôi có chuyện gì sao?
Ông Tư run rẩy, giọng như thì thào:
– Tôi nghe… dưới cửa nhà cô có tiếng lạ. Không phải tiếng người đâu… Cô tin tôi, đừng về
Lan bật cười gượng. Ông già này chắc lại hoang tưởng. Nhưng nụ cười chưa kịp tắt thì ông Tư ghì lấy tay cô, lực mạnh bất ngờ:
– Nghe tôi đi, mạng cô đang nguy hiểm!
Không khí trong thang máy nghẹt thở. Lan hất tay ông ra, bấm nút mở. Thang máy lắc mạnh rồi tiếp tục chạy. Cửa mở đúng tầng nhà cô. Ông Tư vẫn lắc đầu, miệng lặp đi lặp lại:
– Đừng vào… đừng vào…
Lan bước ra, lòng bực bội. Ông lão này chắc th/ần k/inh có vấn đề. Đúng lúc ấy, cửa nhà đối diện hé ra, bà Dung – hàng xóm tầng trên – ló đầu:
– Lan, về rồi à?
Giọng bà quen thuộc, ánh mắt hiền. Lan thấy yên tâm hơn. Chắc ông Tư chỉ hù dọ/a. Cô mở khóa.
Cạch! Cửa bật. Bên trong tối om, không hề có ánh sáng xanh nào nữa. Lan bật đèn, mọi thứ vẫn nguyên vẹn. Cô thở phào, đặt túi xách xuống. Nhưng rồi, khi quay lưng đóng cửa, cô g/iật mình: đôi giày da lạ nằm ngay kệ, rõ ràng không phải của mình........................ĐỌC TIẾP P2 CÂU CHUYỆN DƯỚI BÌNH LUẬN 👇 👇

Chiếc xe bỏ lại bãi biển và hai bạn không bao giờ trở về....Trên bãi biển Cửa Lò, nơi nắng cuối hè vẫn còn gay gắt, nhữn...
14/06/2026

Chiếc xe bỏ lại bãi biển và hai bạn không bao giờ trở về....
Trên bãi biển Cửa Lò, nơi nắng cuối hè vẫn còn gay gắt, những cơn gió mát lành thổi qua, hòa cùng hơi thở dịu dàng như tiếng thở dài của đại dương. Chiều hôm nay, một chiếc ô tô màu bạc lặng lẽ dừng lại bên bờ bờ bãi biển vắng người. Trên kính sau xe, dòng chữ viết tay bằng bút lông đỏ nổi bật: “Chúng ta mình sẽ cưới nhau vào mùa thu năm nay.”
Từ xe bước xuống là Cường, một chàng trai 27 tuổi,phong cách cao gầy, đôi mắt sâu kín như giấu một câu chuyện chưa kể hết, và Trang, cô gái 24 tuổi, nhỏ nhắn, mái tóc dài buộc gọn, ánh mắt trong veo tựa mặt biển ẩn. Họ là một cặp đôi đã yêu nhau gần bốn năm, một tình yêu yên bình nhưng sâu sắc, gắn bó bởi những ước mơ giản dị về một tương lai chung.
Cường là kỹ sư xây dựng, Trang là lập thành viên sân bóng. Cả hai đều sinh ra và lớn lên trên mảnh đất Nghệ An, nơi những con sóng Cửa Lò đã chứng kiến ​​tuổi thơ và tình yêu của họ. Họ đã lên kế hoạch kết thúc sau Tết, khi mùa thu dịu mát sẽ là thời điểm hoàn hảo để trang trải chiếc Váy cưới của mình.
Chiều hôm nay, sau khi tan lớp, Trang nhắn tin: “Anh có rảnh không?” Cường trả lời ngay: “Có, anh sẽ đón em đi biển nhé.” Không nhỏ do dự, họ lái xe đến bãi biển, mang theo một tấm tham chiếu nhỏ, ít trái cây và một chiếc loa Bluetooth phát những bản nhạc yêu thích. Tiếng cười nhẹ nhàng của họ hòa vào không khí, ánh mắt trao nhau đầy hứa hẹn về một tương lai hạnh phúc. Ngồi trên tấm tham, Trang bất ngờ hỏi: “Anh có nghĩ nếu mình chết đi bây giờ thì cũng không tiếc tiếc không?” Cường lại, rồi cười cười: “Chỉ khi được chết cùng em thì mới không tiếc.”
Họ ngồi bên nhau, ngắm mặt trời chìm dần xuống biển, mùi muối mặn mò lấy họ, sóng gió nhẹ nhàng như muốn ôm khoảnh khắc ấy.Khi ánh hoàng hôn rực rỡ đỏ mặt biển, Cường và Trang nắm tay nhau bước xuống nước. Họ đi xa dần bờ biển, nước ngập đến đầu gối, rồi đến eo. Trang hơi thở rè, giọng lo lắng: “Anh đừng đi xa quá.” Cường Thử thách an: “Không sao đâu, anh nắm tay em rồi mà.”
Nhưng biển hôm nay có điều gì bất ngờ. Dưới làn sóng dịu dàng là những đoạn đáy cát trũng sâu bất ngờ. Mấy ngày trước đã có cảnh báo về đường bờ biển chạy xa, nhưng cả hai không hề biết. Gió bất ngờ mạnh lên, sóng đập vào lưng họ. Chỉ trong một khoảnh khắc khắc, cát dưới chân xuống xuống. Trang hét lên:.........................ĐỌC TIẾP TẠI BÌNH LUẬN 👇 👇

Vì sao trong bức tranh ‘M/ã đá/o thành công’ luôn có 1 con ngựa quay đầu nhìn lại  👇 👇
14/06/2026

Vì sao trong bức tranh ‘M/ã đá/o thành công’ luôn có 1 con ngựa quay đầu nhìn lại 👇 👇

Sau đêm m//ặn n//ồng, vị đại gia để lại cho cô sinh viên ngh//èo một tỷ rồi biệt tích, 5 năm sau cô mới biết tại sao mìn...
14/06/2026

Sau đêm m//ặn n//ồng, vị đại gia để lại cho cô sinh viên ngh//èo một tỷ rồi biệt tích, 5 năm sau cô mới biết tại sao mình c/ó gi/á như vậy
Tôi vẫn nhớ rất rõ cái đêm ấy — cái đêm đã thay đổi toàn bộ cuộc đời tôi, dù lúc đó tôi chỉ nghĩ nó là một sai lầm ngu ngốc của tuổi trẻ.
Tôi khi ấy là một sinh viên năm hai, học ở Hà Nội, sống trong một căn phòng trọ chật hẹp chỉ vừa đủ kê chiếc giường đơn và cái bàn học ọp ẹp. Gia đình tôi ở quê, nghèo đến mức mỗi tháng gửi lên cho tôi được vài trăm nghìn đã là cố gắng lắm rồi. Tôi vừa học vừa làm thêm, có khi chạy bàn, có khi phát tờ rơi, có hôm lại đứng bán hàng đến khuya mới về.
Tôi đã từng nghĩ, cuộc đời mình sẽ cứ thế trôi qua — chật vật, mệt mỏi nhưng bình lặng.
Cho đến khi tôi gặp ông.
Hôm đó là một buổi tối cuối tuần, tôi nhận ca làm thêm tại một nhà hàng sang trọng — nơi mà chỉ cần nhìn thực đơn thôi cũng đủ khiến tôi thấy mình lạc lõng. Tôi mặc bộ đồng phục chỉnh tề, cố gắng mỉm cười thật tươi dù chân đã mỏi nhừ.
Ông bước vào như một người không thuộc về thế giới này.
Không phải vì ông quá đẹp trai, mà là vì cái khí chất — lạnh lùng, trầm tĩnh, và có một thứ gì đó rất... quyền lực. Người quản lý đích thân ra đón, thái độ kính nể đến mức tôi nhận ra ngay: đây không phải khách bình thường.
Tôi được phân phục vụ bàn của ông.
Ông không nói nhiều, chỉ gọi vài món đơn giản, giọng nói trầm và ngắn gọn. Nhưng không hiểu sao, mỗi lần ông nhìn tôi, tôi lại có cảm giác như mình bị nhìn thấu — từ bộ quần áo rẻ tiền đến sự mệt mỏi giấu kín phía sau nụ cười.
Khi tôi đang dọn món, ông bất ngờ hỏi:
“Em làm ở đây lâu chưa?”
Tôi giật mình, lúng túng đáp:
“Dạ… cũng được vài tháng rồi ạ.”
Ông gật đầu, rồi im lặng. Nhưng trước khi rời đi, ông để lại một tờ tiền tip mà tôi chưa từng thấy trong đời — gần bằng cả tháng tiền làm thêm của tôi.
Đó là lần đầu tiên.
Và cũng là khởi đầu cho một chuỗi ngày mà tôi không thể nào quên.
Sau hôm đó, ông quay lại nhiều lần. Không phải ngày nào cũng đến, nhưng đủ để tôi nhớ mặt, nhớ giọng, và dần quen với sự hiện diện của ông.Ông không bao giờ hỏi chuyện riêng tư, cũng không tỏ ra thân mật. Nhưng mỗi lần tôi phục vụ, ông đều nhìn tôi lâu hơn một chút, như thể đang suy nghĩ điều gì đó.Cho đến một hôm, sau khi nhà hàng vãn khách, ông gọi tôi lại.
“Em có muốn kiếm nhiều tiền hơn không?”
Câu hỏi đó… tôi biết là nguy hiểm.
Nhưng khi bạn đang phải đắn đo giữa việc ăn mì gói hay nhịn đói, thì hai chữ “nhiều tiền” có sức nặng hơn tất cả.
Tôi không trả lời ngay. Ông nhìn tôi, ánh mắt không ép buộc, chỉ đơn giản là chờ đợi.
“Là… việc gì ạ?” — tôi hỏi, giọng nhỏ đi.
Ông không vòng vo:vv
“Đi với tôi một đêm.”
Tim tôi đập mạnh đến mức tôi tưởng ông có thể nghe thấy.
Tôi biết đó là gì. Tôi không ngây thơ.
Tôi đã từng khinh thường những cô gái như thế. Nhưng khi đứng trước lựa chọn, tôi mới hiểu — không phải ai cũng có quyền được đạo đức.
“Tôi trả em một tỷ.”
Một tỷ.
Tôi tưởng mình nghe nhầm.
Đó là số tiền mà cả gia đình tôi có khi phải tích cóp cả đời cũng chưa chắc có được.
Tôi cười gượng:
“Chú… đùa em à?”
Ông nhìn thẳng vào mắt tôi:
“Tôi không bao giờ đùa.”
Không có mặc cả. Không có thuyết phục thêm.
Chỉ là một con số… đủ để đánh gục mọi nguyên tắc tôi từng có.
Đêm đó, tôi đã đi.
👇👇👇

12 năm biết chồng ngo//ại t//ình, vợ vẫn im lặng, khi chồng h/ấp h/ối, vợ nói một câu khiến anh ta t/ái m/ặt...Trong suố...
14/06/2026

12 năm biết chồng ngo//ại t//ình, vợ vẫn im lặng, khi chồng h/ấp h/ối, vợ nói một câu khiến anh ta t/ái m/ặt...
Trong suốt 12 năm hô//n nh//ân, Hạnh chưa bao giờ nói ra sự thật mà cô biết. Người ngoài nhìn vào cứ nghĩ cô may mắn khi lấy được chồng thành đạt, có nhà lầu xe hơi, con cái ngoan ngoãn. Nhưng chỉ mình Hạnh hiểu rõ, trái tim cô đã ch///ết từ lâu.
Ngày phát hiện chồng ngo///ại t///ình, Hạnh vừa sinh con gái thứ hai được bốn tháng. Đêm đó, cô thức dậy pha sữa cho con thì không thấy chồng nằm bên cạnh. Đi qua phòng làm việc, Hạnh thấy anh đang thì thầm gọi video với một cô gái trẻ. Giọng anh nhẹ nhàng, dịu dàng, những câu nói mà cả đời này cô chưa từng được nghe. Hạnh đứng đó, tay siết chặt bình sữa đến mức các đốt ngón tay trắng bệch. Nhưng cuối cùng, cô lẳng lặng quay về phòng, không nói một lời.
Từ đó, anh vẫn tiếp tục mối q//uan h//ệ ấy, rồi thêm nhiều cô gái khác nữa. Hạnh biết hết. Nhưng cô im lặng. Cô không đ///ánh gh/////en, không kh/óc ló/c, không trá///ch m////óc. Cô chỉ chăm chỉ đi làm, nuôi dạy hai con và dành dụm tiền riêng. Thỉnh thoảng, khi nghe mấy người bạn kể chuyện gia đình, cô chỉ cười bu/ồn: “Mình sống vì con thôi.”
Anh vẫn cho cô tiền hàng tháng, vẫn đưa gia đình đi du lịch, vẫn chụp những bức ảnh gia đình hạnh phúc đăng Facebook. Còn cô, sau những bức ảnh ấy, lại quay về căn phòng của riêng mình, nằm co ro đến sáng.
12 năm trôi qua, sức khỏe anh đột nhiên su//y sụ//p vì UT ga//n gi//ai đo//ạn cu//ối. Căn b//ệnh đến nhanh như cách anh từng lạn/h nh/ạt với cô. Nằm trên giường bệ//nh, anh gầ//y rộ//c, da và//ng v//ọt. Mỗi lần mở mắt, anh chỉ thấy vợ ngồi bên cạnh, lặng lẽ lau người, đút từng thìa cháo, đổ từng bô nước tiểu. Cô không kh/óc, cũng không trá//ch mó//c. Ánh mắt cô trống rỗng, bình thản đến đá//ng s//ợ.
Ngày anh sắp m//ất, ngư//ời tì///nh cũng đến thăm. Cô gái ấy trẻ trung, ăn mặc sành điệu, bước vào phòng bệnh với đôi giày cao gót vang lên lạnh lẽo giữa hành lang. Nhưng khi thấy Hạnh đang ngồi bên giường, cô ta khựng lại, rồi quay người bỏ đi. Không ai dám tra//nh già//nh với một người phụ nữ đã im lặng 12 năm, chịu đựng đủ mọi ca//y đắ//ng mà vẫn ở lại chăm sóc chồng đến giây phút cuối cùng.
Anh mấp máy môi, gọi tên vợ. Giọng anh yế/u ớ/t như sợi chỉ:
– Em… lại đây… Anh… x/in l/ỗi…
Hạnh đứng dậy, bước tới, nhẹ nhàng nâng đầu anh lên đặt lên gối. Cô nhìn anh, đôi mắt vẫn bình thản nhưng sâu thẳm là cả một trời u ám:
– Anh muốn nói gì?
Anh thở dốc, cố gắng nuốt nước bọt khô khốc:
– Anh biết… anh có l/ỗi… Anh xi/n lỗ/i vì tất cả… Em vẫn… yêu anh… đúng không?
Hạnh khẽ cười. Nụ cười nhạt nhòa như sương sớm:
– Yêu anh à?
Anh gật đầu yế//u ớ//t, đôi mắt ầng ậc nước, bàn tay ru//n rẩ//y níu lấy tay cô. Trong khoảnh khắc ấy, anh nghĩ mình vẫn là cả thế giới của cô, vẫn là người đàn ông mà cô sẵn sàng h/y sin/h tất cả.
Nhưng Hạnh cúi sát xuống, thì thầm bên tai chồng một câu mà cả đời này anh không thể nào quên... đọc tiếp dưới bình luận 👇

Căn phòng bệnh tầng 6, Bệnh viện Ung Bướu, buổi chiều âm u tháng Mười Hai.Người phụ nữ nằm đó, tóc rụng gần hết, da xanh...
13/06/2026

Căn phòng bệnh tầng 6, Bệnh viện Ung Bướu, buổi chiều âm u tháng Mười Hai.
Người phụ nữ nằm đó, tóc rụng gần hết, da xanh xao, ánh mắt vẫn sáng nhưng mệt mỏi. Lê Thị Mai – 40 tuổi, giáo viên cấp hai – đã chống chọi với UT v//ú giai đoạn cuối suốt hơn một năm qua. Mỗi đợt h/ó/a tr/ị là một lần rút cạn sức lực, là những đêm cô co quắp trong phòng tắm, n/ô//n đến không còn gì, chỉ có nước mắt chảy ra thay lời.
Hơn một năm qua, người chồng – ông Phạm Văn Khải, giám đốc một công ty vật liệu xây dựng – ngày càng thưa lui những lần vào viện. Lúc đầu còn giả vờ bận, sau thì thẳng thừng:
“Anh không chịu nổi cái cảnh này nữa, Mai à. Em biết rồi đấy, anh còn công việc, còn phải sống.”
Và rồi, một ngày, ông công khai dọn ra ngoài sống cùng cô thư ký trẻ tên Trâm – xinh đẹp, trẻ hơn Mai đến gần 20 tuổi. Người trong họ tộc biết chuyện đều xì xào, chê trách, nhưng ông Khải thì chẳng mảy may bận tâm. “Người sắp chết rồi còn ràng buộc làm gì!” – ông từng lỡ lời buột miệng trong một cuộc nhậu...
Rồi ông bán luôn căn nhà hai vợ chồng từng ở, lấy tiền tậu chung cư cao cấp cho Trâm. Còn Mai? Ông đưa cho chị một khoản tiền gọi là “chia tay êm đẹp”, rồi dứt áo. Đến giấy tờ ly hôn, ông cũng ép chị ký khi chị đang truyền nước.
Mai ký. Lặng lẽ. Không khóc.
Bởi hơn ai hết, chị biết, tình yêu đã chết từ lâu trong lòng người đàn ông từng thề sẽ đi cùng chị suốt đời....Ngày Mai mất luật sư đọc tờ di chúc .... 👇 👇

Tủ lạnh b/ốc m//ùi l//ạ sau 3 ngày vợ m/ất, người chồng lần tìm và ch///ết lặng trước "bí mật" được giấu kín ở góc trong...
13/06/2026

Tủ lạnh b/ốc m//ùi l//ạ sau 3 ngày vợ m/ất, người chồng lần tìm và ch///ết lặng trước "bí mật" được giấu kín ở góc trong cùng...
Tôi và Lan – vợ tôi – là mối tình đầu của nhau. Chuyện tình của chúng tôi từng được bạn bè ví như cổ tích giữa đời thường. Ngày ấy, Lan là hoa khôi của khoa Kinh tế, xinh đẹp, giỏi giang, gia đình lại có điều kiện. Còn tôi, một gã sinh viên kỹ thuật cục mịch, gia cảnh bình thường, chỉ có trong tay tấm chân tình và một ý chí l/ì lợ/m. Tôi đã theo đuổi cô ấy ròng rã hai năm trời, dùng đủ mọi cách ngây ngô nhất để làm cô ấy cười. Cuối cùng, nàng hoa khôi cũng gật đầu, chấp nhận nắm tay chàng trai ngh/èo đi qua những năm tháng thanh xuân.
Bố mẹ vợ ban đầu ph/ản đ/ối kị/ch liệt. Họ sợ con gái cành vàng lá ngọc phải chịu kh/ổ. Tôi không tự ái, ngược lại, tôi coi đó là động lực. Tôi đã qu//ỳ trước mặt bố mẹ vợ mà hứa rằng: "Con có thể không phải người giàu nhất, nhưng con sẽ là người nỗ lực nhất để Lan không bao giờ phải rơi nước mắt vì thiếu thốn".
Sáu năm ròng rã, chúng tôi "cày cuốc" không biết mệt mỏi. Từ những bữa cơm chỉ có đậu phụ sốt cà chua, cho đến khi tôi thăng chức, lương tăng gấp bội. Cuối cùng, tháng trước, chúng tôi đã cầm trên tay chiếc chìa khóa của căn nhà mơ ước. Đó là một căn hộ cao cấp, nơi vợ chồng tôi đã vẽ ra viễn cảnh về một mái ấm với tiếng cười trẻ thơ.
"Anh này, nhà mình rộng thế này, si//nh hai đứa con là vừa đẹp nhé!" – Lan từng ôm cổ tôi thủ thỉ vào cái đêm đầu tiên dọn về nhà mới. Ánh mắt cô ấy lấp lánh niềm hy vọng.
Vậy mà, hạnh phúc tày gang.
Chiều hôm đó, tôi đang họp thì thấy lòng nó//ng như lử//a đ//ốt. Gọi điện cho vợ ba cuộc không thấy nghe máy, tôi xin về sớm. Vừa mở cửa nhà, sự im lặng đáng sợ bao trùm lấy tôi. Không có tiếng da//o th//ớt lạch cạch, không có mùi cơm sôi, cũng không có tiếng vợ gọi "Anh về rồi đấy à?".
Tôi la/o vào phòng ng/ủ, rồi phòng tắ/m. Và rồi, thế giới của tôi s/ụp đ/ổ. Lan n//ằm đó, trên nền gạch lạnh lẽo, b/ất độ/ng... 👇 👇

Tôi khao khát lấy một người vợ trẻ để s i nh thêm thằng con trai, để sau này có người chống gậyCâu Chuyện “Giọt M á u Cu...
13/06/2026

Tôi khao khát lấy một người vợ trẻ để s i nh thêm thằng con trai, để sau này có người chống gậy
Câu Chuyện “Giọt M á u Cuối Cùng”
Ông Lâm năm nay đã bước sang tu ổi 70, cái tuổi mà người ta thường an phận bên bàn trà và những câu chuyện về quá khứ. Nhưng ông thì khác. Trong lòng ông vẫn cháy bỏng một nỗi niềm: phải có được một đứa con trai để nối d õ i tông đường. Dòng họ Lâm vốn là một gia t ộ c lớn, từng có người làm quan trong triều, thế nhưng đến đời ông, chỉ có sáu đứa con gái. Vợ ông m ấ t sớm sau lần s i n h nở cuối cùng, để lại trong ông nỗi day dứ t kh ô n nguôi.
Quyết Định Đi ê n Rồ
Một buổi chiều, khi ngồi một mình trong căn nhà rộng thênh thang, ông Lâm đưa ra quyết định: ông sẽ cưới một người vợ trẻ. “Tuổi già nhưng má u vẫn nó ng,” ông tự nhủ. Thế là ông tìm đến một cô gái làng bên, tên Mai, kém ông những 45 tuổi. Mai xuất thân từ gia đình ngh è o khó, cha mẹ nợ nần chồng ch ất, nên khi ông Lâm ngỏ lời, cô đồng ý ngay.
Đám cưới được tổ chức lặ ng l ẽ, nhưng dư luận trong làng thì x ô n x a o. Người ta bàn tá n, chê cười, nhưng ông Lâm mặc kệ. Ông thuê người giúp việc lo hết mọi thứ, từ cơm nước đến dọn dẹp, chỉ để Mai có thể tập trung vào việc mang th a i. Ông mua đủ loại thuốc bổ, sâm nhung hải cẩu, ngày đêm mong chờ ti n vui.
Niềm Hy Vọng Mong Manh
Ba tháng sau, Mai thông báo cô đã có th a i. Ông Lâm mừng r ỡ khôn xiết, ngày nào cũng đưa vợ đi siêu âm, hỏi han bác sĩ từng li từng tí. Mỗi lần nghe bác sĩ nói “cháu khỏe mạnh, có lẽ giống bố lắm đây,” ông lại cười mãn nguyện. Ông tưởng tượng ra cảnh đứa con trai sẽ thừa hưởng đôi mắt sắc sảo, chiếc mũi cao của dòng họ Lâm, rồi sau này s ẽ k ế nghiệp gia đình.
Thế nhưng, càng về sau, Mai càng trở nên xa cách. Cô thường xuyên đi chơi khuya, có lần ông Lâm còn nghe thấy tiếng cô nói chuyện điện thoại với giọng th ủ th ỉ tì/nh tứ. Ông gh/e/n tu/ông, nhưng nghĩ có lẽ do cô trẻ, ham vui, nên cố gắng nhẫn nhịn.
Cú S/ố/c Tận Cùng
Ngày Mai si/nh, ông Lâm đứng ngoài phòng hộ si/nh, tim đập thình thịch. Khi tiếng khóc trẻ con vang lên, ông thở phào nh/ẹ nh/õm. Nhưng khi y tá bế đứa bé ra, ông ch/ế/t lặ//ng...
Xem tiếp ở dưới phần bình luận👇👇👇

Address

139 Thái Hà, đống đa
Hanoi
100000

Telephone

+84888638863

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Gia Nguyễn Store posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Business

Send a message to Gia Nguyễn Store:

Share