17/01/2026
TẾT XƯA – ký ức đong đầy trong từng làn khói bếp!
Có một mùa Tết mà mỗi khi nhắm mắt lại, lòng chợt thấy bình yên đến lạ...
Tết ngày xưa đâu cần mâm cao cỗ đầy, chẳng có điện thoại chụp hình “sống ảo”, cũng chẳng có những chuyến du lịch xa hoa. Nhưng sao chỉ cần một nồi bánh chưng nghi ngút khói, tiếng cười giòn tan của lũ trẻ con bên múa lân, vài nhành mai vàng trước sân nhà... là thấy Tết tròn đầy đến lạ kỳ.
Cả gia đình quây quần bên bếp lửa hồng, bà chậm rãi pha ấm trà thơm, ông kể chuyện ngày xưa – nơi Tết là dịp để gắn kết, để nhớ về cội nguồn, để yêu thương lặng thầm.
Tôi nhớ cảm giác háo hức khi được mặc áo mới, cầm bao lì xì đỏ rực mà tim đập thình thịch vì vui sướng. Nhớ tiếng pháo lép bép đầu ngõ, nhớ câu chúc “an khang – thịnh vượng” vang lên rộn ràng, chân thành.
Tết xưa – không có nhiều vật chất, nhưng thừa yêu thương.
Tết nay – đủ đầy tiện nghi, nhưng đôi khi lại thiếu đi một chút ấm áp ngày cũ…
Có lẽ, điều ta thực sự mong muốn mỗi dịp Tết về – không phải là món quà gì to tát – mà là được trở về bên những người thân yêu, ngồi bên nhau kể lại những chuyện đã qua, cười với nhau như thuở còn thơ.
Kỷ niệm nào về Tết xưa làm bạn nhớ nhất?