11/03/2020
Ở một vài thời điểm trong đời, em sẽ cần những khoảng lặng.
Lặng để lắng nghe lời thì thầm từ chậu hoa đặt bên cửa sổ, rằng ngày hôm qua là một ngày bận rộn, em đã quên tưới nước cho hoa và đã thức đến gần sáng. Rằng tất cả những điều mà em cần làm cho hôm nay chỉ là tưới một ít nước và đi ngủ sớm.
Lặng để lắng nghe thanh âm từ chính cơ thể em, rằng những khớp xương giờ đây đã rệu rã lắm rồi sau hàng tháng trời quay cuồng trong công việc. Nó thèm cảm giác được ủi an khi gối đầu lên đùi của mẹ và được mẹ vuốt tóc cho. Rằng đã rất lâu em chưa về nhà và hãy để trống ngày cuối tuần để về ăn một bữa cơm.
Lặng để cảm nhận thành phố lúc hai giờ sáng yên tĩnh hơn nhiều so với lúc hai giờ chiều, để chạm tay lên ngực trái và lắng nghe lời thú nhận của trái tim. Rằng em đang nhớ người biết bao nhiêu và nếu chấm tròn cạnh bên tài khoản người còn đang sáng, sao em không nhắn cho người một cái tin hay trực tiếp gọi cho người, chỉ để nói nhớ người mà thôi?
Lặng để dừng lại và nghĩ suy, tách mình khỏi băn khoăn và những luồng ý kiến khi em đứng trước quá nhiều những sự lựa chọn. Hệt như em đứng giữa ngã tư đường mà không biết mình nên đi về đâu thì hãy nép vào một góc để cẩn thận nghĩ suy, rằng em nên bước tiếp hay lùi lại, nên rẽ trái hay rẽ phải.
Hay đơn giản lặng chỉ những giây phút em tự thưởng cho mình, về một gác xếp ít tiếng ồn và mát mẻ mà tại đó em có thể làm mọi điều mà em muốn, dù là ngốc nghếch hay bạo gan.
Em thấy đấy, chúng ta luôn cần những khoảng lặng, dù là một mình hay cạnh bên một ai, dù là trong căn phòng thân quen hay là trên những cung đường hoang dại vắng người qua.
Ta lặng, vì ta luôn cần lắng nghe lời thì thầm của thế giới và chính mình.
___WE.___