29/04/2020
ĐỪNG HỨA NHỮNG CÂU HỨA NHƯ CHO CHÓ TẬP BƠI!!!
Đột nhiên chiều hôm qua anh bạn thân tôi có hỏi:
“Nếu m được chọn làm 1 việc tốt m có làm không? Vd: giúp 1 ông cụ thật sự nghèo khó, nếu như m giúp đỡ ông cụ ấy thì điều kiện của m là gì?”
Lúc đầu thì khá là bàng hoàng trước câu hỏi của anh bạn trí cốt, bởi tôi nghĩ là 1 thằng óc bò như nó sao lại hỏi 1 câu hỏi thế này.
He he, đùa thôi, anh bạn này của tôi cũng không óc bò lắm đâu!!
Tôi cũng thật thà trả lời: “có, tại sao không? Quan điểm của tao là giúp được ai những gì thì giúp thôi.”
Thật sự đó, đó chính là quan điểm sống của tôi, và bắt nguồn của điều này thì chắc nhiều người không tin. Quan điểm này được hình thành từ những năm tôi được khoảng 5 tuổi. ( Giai đoạn mầm mống, hạt giống chưa nảy mầm)
Câu chuyện thì như này:
Tôi còn nhớ rõ ràng hôm đó là 1 ngày mùa thu- đông, thời tiết khá đẹp, tôi thì ngồi chơi ở trái nhà với mấy hòn sỏi và đống cát.
Nhà lúc đó nghèo lắm, nghèo thật sự luôn, tôi lúc đó cũng còi nữa, nếu tính ra thì thời điểm đó tôi thuộc dạng bé nhất trong cái xóm nhà tôi.
Gia đình thì nghèo, nhà chỉ có duy nhất mẹ và bà ngoại nuôi 2 chị em. Vậy nhưng với cố gắng của mẹ, của bà ngoại tôi thì 2 chị em tôi đều được đi học hành và phương trưởng. Và có thể nói cái ký ức buổi trưa hôm đó đối với tôi là không bao giờ phai nhạt.
Hôm đó mẹ ngồi ở cái gian nhà trên ( nói nhà trên thế thôi chứ cả nhà có mỗi cái gian nhà ấy thôi) đang ngồi nói chuyện với 1 người khác.
Tôi nhớ hình dáng của người đó, 1 người đàn ông cũng khá cao to, là 1 người cũng có học thức. Về mối quan hệ họ hàng thì tôi phải gọi người đó là “ÔNG”, đó là về đằng nhà nội nhà tôi- ông ấy là 1 người cũng có tiếng trong giới Toán học và Kinh tế học, giảng dạy tại khá nhiều trường đại học trong và ngoài nước.
Tôi không biết nội dung chính xác câu chuyện mẹ tôi và ông họ tôi đã nói gì, nhưng có 1 điều tôi luôn nhớ- ông họ hứa: “ Cháu chỉ cần nuôi 2 đứa nhỏ đến hết năm cấp 3, cố gắng cho chúng nó ăn học tử tế đàng hoàng, lên đại học ông sẽ lo cho 2 đứa”
Thật sự thì với tôi, và với gia đình tôi đó dường như là 1 lời động viên, cổ vũ cũng như là 1 khoản trợ cấp tinh thần quá lớn vào thời điểm ấy.
Thật sự mà nói thì tôi luôn tin tưởng vào điều ấy sẽ là sự thật, cho đến những năm học cấp 3 rồi, những lúc nản trí tôi lại nhớ đến điều đó và tiếp tục hy vọng khi bước chân ra khỏi cái mảnh đất ấy, ra khỏi ngôi làng ấy là tôi có người trợ giúp để có thể tìm kiếm và kiến tạo ra 1 cuộc sống khác!!!
Thế nhưng thì, đời cũng đéo như là mơ, các cụ nói “LỜI NÓI GIÓ BAY” là không sai bao giờ.
Những năm tôi lên ĐH đó, thì thực chất dòng họ nội nhà tôi cũng biết, có thể là ông họ tôi cũng biết, nhưng rồi gió thổi thì không gian lặng im. Tất nhiên lời hứa cũng sẽ bay!
Và thật sự là lúc đó tôi đã thất vọng, thất vọng thật sự vào những điều bản thân mình đã tin tưởng nhất, thất vọng vào cái lý tưởng của bản thân mình.
Nhưng rồi, chắc cũng là cái gen di truyền- ương bướng, nghị lực tôi lại đứng lên.
Tôi tiếp tục những năm tháng học ĐH, và rồi tôi lại nhận được vài lời “động viên” dạng “hứa hẹn” như trên. Nhưng ngu 1 lần rồi thôi, cháu đẹp trai chứ cháu không ngu ạ.
Tôi chỉ nghe những điều đó, và dường như bỏ qua tai, tôi có thể liệt kê ra vài câu kiểu:
- “Cho nó ra ngoài bươn trải rồi nó mới biết được”
- “Bao giờ nếu đến năm 30 tuổi mà không ổn định được thì về chỗ chú”
- “Kệ nó cho nó tự bơi”
- “Tự làm tự ăn thì mới trưởng thành lên được”
….
Nhiều lắm, kiểu đó ấy.
Bản thân tôi thì cảm thấy khá là nực cười với những cái lý thuyết ấy. Các bạn hãy hình dung như này: Bạn quẳng 1 đứa trẻ chưa biết bơi xuống dưới ao và bảo nó bơi đi, liệu nó có biết bơi không? Đến hẳn 10% là khả năng đứa trẻ sống sót, còn đến 90% còn lại là chết sặc nước.
Đừng bao giờ bảo ai đó tự làm gì với giọng điệu là bản thân bạn đang giúp đỡ người đó, nghe nó tức cười lắm!!! Đi lễ bao nhiêu cũng không hết đâu !!!
Bạn biết vấn đề là ở đâu không?
Vấn đề nó nằm ở cái “LẦN ĐẦU” và “KINH NGHIỆM”
Đối với bản thân mình ở cái thời điểm hiện tại, địa vị hiện tại ( nói địa vị thì cho sang mồm thôi, chứ đi làm xe ôm kiếm sống qua ngày thôi mà ) thì mình luôn có 1 tôn chỉ như này: “GIÚP ĐƯỢC AI THÌ GIÚP”
Có thể bạn nghĩ “Giúp” là 1 cái gì đó cao xa: cho nó 1 công việc, cho nó 1 đống tiền, cho cái này cho cái kia… nhưng thật sự là KHÔNG.
Với 1 đứa trẻ nhỏ, hãy “Giúp” nó bằng cách tạo cho nó sự hứng thú với việc học hành.
Với 1 người trưởng thành, hãy “Giúp” người đó bằng cách tạo cho họ niềm tin vào công việc, vào cuộc sống. Hãy hướng dẫn họ những gì bạn biết, những gì bạn có thể.
Đơn giản như 1 sự định hướng.
Tết năm vừa rồi, mình nhận được 1 sự giúp đỡ vô cùng to lớn. Không phải tiền, chẳng phải việc, chẳng phải công to việc lớn, sự giúp đõ đó chỉ là 2 câu nói hướng dẫn mình vấn đề mà mình đang băn khoăn. Sau 2 câu nói ấy mọi thứ với mình đã hanh thông hơn hẳn. 2 câu nói ấy là 2 câu định hướng của bác mình.
Chà, có lẽ 2 câu định hướng ấy còn lớn hơn gấp vài vạn lần vài chục câu hứa hẹn kia :v :v
Và thật sự thì đối với mình, giúp được ai thì giúp, không cần nói nhiều, không cần hứa hẹn, hãy cho nhau chỉ 1 hành động nhỏ.
Nếu như bạn thật sự muốn giúp 1 ai đó, bạn sẽ không cần đặt ra bất kỳ điều kiện nào với người nhận được sự trợ giúp.
Như câu hỏi của anh bạn thân tôi “ Điều kiện gì để m làm” chắc tôi nghĩ là: “tao thích thì tao làm thôi, chẳng có điều kiện gì cả”
He he!!!