Chém Gió

Chém Gió Trang là nơi mình chia sẻ các kiến thức về marketing mình có được

29/04/2020

ĐỪNG HỨA NHỮNG CÂU HỨA NHƯ CHO CHÓ TẬP BƠI!!!
Đột nhiên chiều hôm qua anh bạn thân tôi có hỏi:
“Nếu m được chọn làm 1 việc tốt m có làm không? Vd: giúp 1 ông cụ thật sự nghèo khó, nếu như m giúp đỡ ông cụ ấy thì điều kiện của m là gì?”
Lúc đầu thì khá là bàng hoàng trước câu hỏi của anh bạn trí cốt, bởi tôi nghĩ là 1 thằng óc bò như nó sao lại hỏi 1 câu hỏi thế này.
He he, đùa thôi, anh bạn này của tôi cũng không óc bò lắm đâu!!
Tôi cũng thật thà trả lời: “có, tại sao không? Quan điểm của tao là giúp được ai những gì thì giúp thôi.”
Thật sự đó, đó chính là quan điểm sống của tôi, và bắt nguồn của điều này thì chắc nhiều người không tin. Quan điểm này được hình thành từ những năm tôi được khoảng 5 tuổi. ( Giai đoạn mầm mống, hạt giống chưa nảy mầm)
Câu chuyện thì như này:
Tôi còn nhớ rõ ràng hôm đó là 1 ngày mùa thu- đông, thời tiết khá đẹp, tôi thì ngồi chơi ở trái nhà với mấy hòn sỏi và đống cát.
Nhà lúc đó nghèo lắm, nghèo thật sự luôn, tôi lúc đó cũng còi nữa, nếu tính ra thì thời điểm đó tôi thuộc dạng bé nhất trong cái xóm nhà tôi.
Gia đình thì nghèo, nhà chỉ có duy nhất mẹ và bà ngoại nuôi 2 chị em. Vậy nhưng với cố gắng của mẹ, của bà ngoại tôi thì 2 chị em tôi đều được đi học hành và phương trưởng. Và có thể nói cái ký ức buổi trưa hôm đó đối với tôi là không bao giờ phai nhạt.
Hôm đó mẹ ngồi ở cái gian nhà trên ( nói nhà trên thế thôi chứ cả nhà có mỗi cái gian nhà ấy thôi) đang ngồi nói chuyện với 1 người khác.
Tôi nhớ hình dáng của người đó, 1 người đàn ông cũng khá cao to, là 1 người cũng có học thức. Về mối quan hệ họ hàng thì tôi phải gọi người đó là “ÔNG”, đó là về đằng nhà nội nhà tôi- ông ấy là 1 người cũng có tiếng trong giới Toán học và Kinh tế học, giảng dạy tại khá nhiều trường đại học trong và ngoài nước.
Tôi không biết nội dung chính xác câu chuyện mẹ tôi và ông họ tôi đã nói gì, nhưng có 1 điều tôi luôn nhớ- ông họ hứa: “ Cháu chỉ cần nuôi 2 đứa nhỏ đến hết năm cấp 3, cố gắng cho chúng nó ăn học tử tế đàng hoàng, lên đại học ông sẽ lo cho 2 đứa”
Thật sự thì với tôi, và với gia đình tôi đó dường như là 1 lời động viên, cổ vũ cũng như là 1 khoản trợ cấp tinh thần quá lớn vào thời điểm ấy.
Thật sự mà nói thì tôi luôn tin tưởng vào điều ấy sẽ là sự thật, cho đến những năm học cấp 3 rồi, những lúc nản trí tôi lại nhớ đến điều đó và tiếp tục hy vọng khi bước chân ra khỏi cái mảnh đất ấy, ra khỏi ngôi làng ấy là tôi có người trợ giúp để có thể tìm kiếm và kiến tạo ra 1 cuộc sống khác!!!
Thế nhưng thì, đời cũng đéo như là mơ, các cụ nói “LỜI NÓI GIÓ BAY” là không sai bao giờ.
Những năm tôi lên ĐH đó, thì thực chất dòng họ nội nhà tôi cũng biết, có thể là ông họ tôi cũng biết, nhưng rồi gió thổi thì không gian lặng im. Tất nhiên lời hứa cũng sẽ bay!
Và thật sự là lúc đó tôi đã thất vọng, thất vọng thật sự vào những điều bản thân mình đã tin tưởng nhất, thất vọng vào cái lý tưởng của bản thân mình.
Nhưng rồi, chắc cũng là cái gen di truyền- ương bướng, nghị lực tôi lại đứng lên.
Tôi tiếp tục những năm tháng học ĐH, và rồi tôi lại nhận được vài lời “động viên” dạng “hứa hẹn” như trên. Nhưng ngu 1 lần rồi thôi, cháu đẹp trai chứ cháu không ngu ạ.
Tôi chỉ nghe những điều đó, và dường như bỏ qua tai, tôi có thể liệt kê ra vài câu kiểu:
- “Cho nó ra ngoài bươn trải rồi nó mới biết được”
- “Bao giờ nếu đến năm 30 tuổi mà không ổn định được thì về chỗ chú”
- “Kệ nó cho nó tự bơi”
- “Tự làm tự ăn thì mới trưởng thành lên được”
….
Nhiều lắm, kiểu đó ấy.
Bản thân tôi thì cảm thấy khá là nực cười với những cái lý thuyết ấy. Các bạn hãy hình dung như này: Bạn quẳng 1 đứa trẻ chưa biết bơi xuống dưới ao và bảo nó bơi đi, liệu nó có biết bơi không? Đến hẳn 10% là khả năng đứa trẻ sống sót, còn đến 90% còn lại là chết sặc nước.
Đừng bao giờ bảo ai đó tự làm gì với giọng điệu là bản thân bạn đang giúp đỡ người đó, nghe nó tức cười lắm!!! Đi lễ bao nhiêu cũng không hết đâu !!!
Bạn biết vấn đề là ở đâu không?
Vấn đề nó nằm ở cái “LẦN ĐẦU” và “KINH NGHIỆM”
Đối với bản thân mình ở cái thời điểm hiện tại, địa vị hiện tại ( nói địa vị thì cho sang mồm thôi, chứ đi làm xe ôm kiếm sống qua ngày thôi mà ) thì mình luôn có 1 tôn chỉ như này: “GIÚP ĐƯỢC AI THÌ GIÚP”
Có thể bạn nghĩ “Giúp” là 1 cái gì đó cao xa: cho nó 1 công việc, cho nó 1 đống tiền, cho cái này cho cái kia… nhưng thật sự là KHÔNG.
Với 1 đứa trẻ nhỏ, hãy “Giúp” nó bằng cách tạo cho nó sự hứng thú với việc học hành.
Với 1 người trưởng thành, hãy “Giúp” người đó bằng cách tạo cho họ niềm tin vào công việc, vào cuộc sống. Hãy hướng dẫn họ những gì bạn biết, những gì bạn có thể.
Đơn giản như 1 sự định hướng.
Tết năm vừa rồi, mình nhận được 1 sự giúp đỡ vô cùng to lớn. Không phải tiền, chẳng phải việc, chẳng phải công to việc lớn, sự giúp đõ đó chỉ là 2 câu nói hướng dẫn mình vấn đề mà mình đang băn khoăn. Sau 2 câu nói ấy mọi thứ với mình đã hanh thông hơn hẳn. 2 câu nói ấy là 2 câu định hướng của bác mình.
Chà, có lẽ 2 câu định hướng ấy còn lớn hơn gấp vài vạn lần vài chục câu hứa hẹn kia :v :v
Và thật sự thì đối với mình, giúp được ai thì giúp, không cần nói nhiều, không cần hứa hẹn, hãy cho nhau chỉ 1 hành động nhỏ.
Nếu như bạn thật sự muốn giúp 1 ai đó, bạn sẽ không cần đặt ra bất kỳ điều kiện nào với người nhận được sự trợ giúp.
Như câu hỏi của anh bạn thân tôi “ Điều kiện gì để m làm” chắc tôi nghĩ là: “tao thích thì tao làm thôi, chẳng có điều kiện gì cả”
He he!!!

NGÀY THỨ 6 WFH :)) QUÁ LÀ NHỘN NHỊP LUÔN :((
06/04/2020

NGÀY THỨ 6 WFH :)) QUÁ LÀ NHỘN NHỊP LUÔN :((

wfh của mọi người thế nào rồi ạ? Kết quả công việc ổn chứ? Nay em bị một em chửi là làm việc thiếu trách nhiệm đây

04/04/2020

PROFILE KHỦNG? PROJECT KHỦNG? BẠN NÓI MỨC LƯƠNG CỦA BẠN KHỦNG?...
Thật sự là mình don’t care about that;
Cái mình quan tâm thật sự là năng lực của bạn đến đâu.
Bạn nghĩ cái từ “năng lực” là kỹ năng làm việc? là hiệu quả làm việc?... ah, một phần đúng là như thế, mà thật sự thì đó là phần lớn lý do quyết định mức lương, thu nhập của bạn là bao nhiêu (80%- thường người ta hay nói theo cái nguyên lý 80-20)
Nhưng điều còn lại, 20% đó quyết định cái việc: bạn nằm ở môi trường đó, công ty đó được bao lâu, bạn đi được bao xa, lên được vị trí nào. Vô hình chung, nó lại là yếu tố tạo nên nền tảng của sự ổn định thu nhập.
Mình lấy 1 ví dụ như này nhé:
Bạn giỏi làm quảng cáo vcđ 😊 BID của bạn lúc nào cũng thấp nhất phòng, số của bạn lúc nào cũng nhảy tanh tách như tôm tươi, ban giám đốc thấy bạn làm việc rất tốt, quyết định tăng cmn 30% lương cho bạn chỉ sau 4 tháng làm việc.
Nhưng rồi suốt 4 năm sau đó, mức lương, mức thu nhập của bạn tại công ty không tăng lên?? Trong khi lạm phát bình quân là 6,8%/năm, tính ra như vậy thì mỗi năm lương của bạn giảm đi 6,8%.
Đã bao giờ bạn đặt ra câu hỏi: tại sao mức lương của mình không tăng? Tại sao người khác vào sau mình, năng lực không bằng mình, BID không thấp như mình, số nhảy không đều như mình, mà họ lại lên các vị trí khác cao hơn, hay có thể nói là họ lên làm quản lý của bạn? Lương họ thì tăng bình quân 10-15%/năm?
Mình đã may mắn được trao đổi với một số anh chị đầu ngành trong mảng Marketing, thì lương content cao nhất (creative- quản lý) hiện nay ở Việt Nam đạt tầm 20-25 triệu / tháng.
Thật sự thì 20-25 triệu 1 tháng thì phải 10-15 năm bạn mới đủ tiền mua 1 mảnh đất tại Hà Nội. ( giá 50tr/m2)
Vậy, đã khi nào bạn nghĩ “tại sao người ta giàu vậy” mà mình “giỏi” nhưng lại “nghèo vcđ”, phải chăng do “thời” chưa đến??
Không, trước kia ( năm mình học cấp 3) mình có may mắn được đọc 1 câu trích dẫn như này: “Vận may chỉ mách bảo cho một trí tuệ chuyên cần”. Đúng thật đó, “thời” chỉ đến với người chủ động tạo ra nó, “cơ hội” chỉ đến với người nào biết nắm bắt. Bill Gate từng trả lời câu hỏi phỏng vấn: “Tại sao ông lại có thể giàu như vậy?” bằng cách đưa ra một tờ séc trắng và bảo người phóng viên đó viết vào một con số mà cô ấy muốn, nhưng cô ấy đã từ chối, và câu trả lời của ông ấy là: “Bí quyết làm giàu của tôi là không từ chối tờ Séc vừa rồi”. F**k m* chứ, là mình thì mình ghi cho nó hết m* giấy rồi :v
Vậy, bí quyết là: biết tạo và nắm bắt cơ hội.
Có thể nói, đối với nhân sự phía trên kia, việc không thể tăng lương tăng thưởng của anh ta là:
- Anh ta không chủ động tạo ra cơ hội
- Anh ta không biết nắm bắt cơ hội
Vậy cơ hội đó được tạo ra thế nào ? Nắm bắt làm sao?
Cơ hội được tạo ra ngay từ những buổi chụp ảnh ( tư liệu truyền thông) của cơ sở bạn làm việc, cơ hội là những việc như: rót nước, lau bàn, cơ hội là việc trực nhật cần làm sạch sẽ, bàn làm việc ngăn nắp…
Cơ hội đến từ mọi phía, từ cái nhỏ nhất, từ những công việc đơn giản nhất.
Bạn tự tin là mình đi học đồ họa, học chụp ảnh, bạn làm công việc ngoài chụp ảnh cưới, kỷ yếu bla bla bla bla… nhưng, với ngay đơn vị bạn đang làm, việc chụp ảnh lại trở nên khó khăn đối với bạn bởi vì: “việc đó đếch có trong JD” “việc đó không thuộc nhóm công việc của bạn” “việc đó không thuộc đối tượng bạn quản lý”… hà hà.. bỏ cái thói đó đi, bạn đéo bao giờ vươn lên được đâu.!!
Nhiều bạn thực tập sinh lúc nào cũng ca thán là trong thời gian thực tập, suốt ngày phải “rót nước, pha trà”.. tiên sư các bạn, các bạn đã biết cái đéo gì đâu mà đòi nhảy vào làm, việc của các bạn là làm những công việc nhỏ nhặt nhất. Khi các bạn pha trà ngon, rót nước tốt thì đéo ai muốn đuổi bạn đi cả. Còn thực tế, đến cái việc vặt như vậy mà các bạn cũng đéo làm xong thì thôi, tốt nhất là đừng nghĩ đến các công việc lớn lao khác!!!
Các bạn còn biết nguồn nào để tạo ra cơ hội cho chính mình không??? Để lại bình luận bên dưới nhé.
Còn đối với bản thân mình, thì cơ hội đến từ nhiều nguồn khác lắm,
Bạn luôn giúp đỡ đồng nghiệp (giúp đỡ, chứ đéo phải làm giúp nhé, thằng nào thích ỉ nại đừng lấy cái lý do này ra mà dừa việc, đạp đó)
Bạn hướng dẫn những người khác những việc mà họ không biết
Bạn có một kế hoạch làm việc rõ ràng
…………
Nói chung là mọi thứ, chợt trong lúc viết mình nhớ ra cái câu này: “Quân tử không chấp nhặt tiểu tiết, tiểu tiết làm nên người quân tử”
Thật sự mà nói, những việc “nhỏ nhặt” đó được ban giám đốc của bạn để ý rất nhiều.
Bạn bảo bạn giỏi bạn có quyền, xin lỗi nhé, núi cao luôn có núi cao hơn. Bản thân mình là thế, biết mình biết địch, mình còn kém cỏi nên chẳng dám đao to búa lớn, chỉ biết cái gì thì nói cái đó thôi.
Bạn giỏi nhưng bạn ngu thì bạn cũng next khỏi công ty mà thôi, đếch ai chấp nhận một nhân viên giỏi, kiêu, đéo chịu phát triển nội bộ công ty cả.
Bạn muốn thăng tiến, bạn muốn thu nhập cao, thay vì làm 3-4 việc cùng lúc, hãy chỉ tập trung vào cái việc mà bạn đang làm ấy, khi nào bạn là master rồi thì hãy nghĩ đến cái thứ khác, đến nơi khác, đến mục đích khác.
Các cụ xưa xưa đã nói: “Biết trăm nghề không bằng giỏi một nghề” thật đó. Đó là kết quả của phép thống kê với mức sai lệch chỉ đạt 0.002% rồi.
Vậy bạn muốn thu nhập của bạn cao, mình nghĩ bạn cũng đã biết phải làm gì rồi, dẹp cái tôi của bạn lại, và làm việc chăm chỉ hơn!!!
-------------------------
Page này mình lập ra với mục đích “Chém gió” nên chẳng có một tí gì yếu tố Marketing ở đây đâu 😊

Address

Hanoi
100000

Opening Hours

Monday 09:00 - 17:00
Tuesday 09:00 - 17:00
Wednesday 09:00 - 17:00
Thursday 09:00 - 17:00
Friday 09:00 - 17:00
Saturday 09:00 - 17:00
Sunday 09:00 - 17:00

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Chém Gió posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share

Category