26/08/2026
Mẹ ngoại tình… nhưng bố tôi chưa từng nổi giận. Ông không mắng mỏ, không đánh đập, cũng không ly hôn. Ông vẫn lặng lẽ đi làm, lặng lẽ đưa đón chúng tôi đi học, vẫn là người pha ấm trà nóng mỗi sáng và hì hục dưới bếp nấu bữa cơm chiều. Cho đến cái ngày ông gọi cả ba chị em tụ họp, đặt lá thư lên bàn rồi lặng lẽ đứng dậy. Khi chị cả đọc xong, tay chân chúng tôi như rụng rời…
Ở một trấn nhỏ ven thị trấn Đông Hà, tỉnh Giang Tô, gia đình ông Lâm được xem là kiểu mẫu suốt nhiều năm. Bố tôi – ông Lâm Kiến Quốc – là thầy giáo dạy Toán cấp hai, tính tình trầm lặng, sống chan hòa với xóm giềng. Bà Trương Tú Phương – mẹ tôi – làm y tá ở trạm y tế trấn. Họ có ba người con: chị cả Lâm Nhược Lan, tôi là con thứ – Lâm Dũng, và em gái út là Lâm Mạn Thủy.
Từ nhỏ, tôi luôn cảm thấy gia đình mình có gì đó không bình thường. Không phải vì thiếu thốn, không phải vì bố mẹ hay cãi nhau – thật ra họ chưa từng lớn tiếng – mà là vì giữa họ có một khoảng cách vô hình, một bức tường lạnh lẽo không ai chạm tới.
Tôi từng nghĩ đó là cách cư xử thường thấy của người lớn, nhưng rồi năm 15 tuổi, tôi vô tình nghe lén được cuộc trò chuyện hiếm hoi giữa ông Kiến Quốc và bà Tú Phương trong bếp. Không phải là tiếng la hét, mà là những lời nói nặng trĩu:
– Tú Phương à… tôi biết hết rồi. Từ lâu rồi. – Giọng bố tôi trầm lặng như một tiếng thở dài.
– Biết thì sao? Ông đã nói gì chưa? Ông định sống thế này đến bao giờ? – Mẹ tôi nghẹn ngào, giọng như sắp khóc.
Tôi nín thở, nép sát bức tường gạch lạnh ngắt. "Biết rồi"? Biết cái gì? Lúc đó tôi chưa thể hiểu hết.
Từ ngày đó, tôi bắt đầu để ý nhiều hơn. Tôi để ý cái cách mẹ hay ra ngoài vào buổi trưa với lý do trực ca, cái cách bà hay mỉm cười một mình khi nhìn vào màn hình điện thoại, và nhất là ánh mắt bố nhìn mẹ – lặng lẽ, cam chịu, không một lời oán trách. Bố biết mẹ có người khác bên ngoài, nhưng ông chọn cách im lặng để giữ cho căn nhà này một mái che trọn vẹn.
Năm tôi học đại học năm cuối ở Nam Kinh, em Mạn Thủy vừa hoàn thành kỳ thi tốt nghiệp cao trung, còn chị Nhược Lan đã đi làm và định cư trên Tô Châu. Bố vẫn như xưa: sáng đến trường dạy học, chiều về chăm sóc mảnh vườn nhỏ sau nhà, tối đến lại ngồi bên bàn gỗ đọc sách. Ông vẫn âm thầm gánh vác, chu cấp tiền ăn học cho ba chị em tôi không thiếu một đồng, chưa từng để chúng tôi phải chịu tủi thân hay thua kém bạn bè.
Vào đúng ngày em Mạn Thủy nhận được giấy báo nhập học đại học, bố gọi cả ba chị em về nhà đông đủ. Bữa cơm tối hôm đó diễn ra trong không khí ấm áp hiếm hoi. Bố tự tay nấu những món chúng tôi thích nhất, lặng lẽ gắp thức ăn cho từng đứa. Mẹ ngồi bên cạnh, thi thoảng thở dài nhìn bố nhưng không nói gì.
Sau khi mâm cơm được dọn dẹp xong, bố mời tất cả ngồi lại quanh chiếc bàn trà ở phòng khách..... Đọc tiếp tại bình luận 👇 👇