18/02/2026
Trước đây, khi làm nhân viên kinh doanh bên viễn thông, mình không bao giờ giới thiệu với khách rằng: "Mình là nhân viên bán hàng.”
Mà mình luôn nhấn mạnh: Mình là chuyên viên tư vấn Internet - Truyền hình.”
Thời điểm ấy có người nói ngay lập tức vào mặt mình "Ghê nhỉ, chuyên viên cơ đấy. Cũng bày đặt kinh nhể".
Mình không tự ái, cũng không tức giận, vì mình biết họ chỉ đang không hiểu điều mình hướng đến mà thôi. Mình luôn tự nâng tiêu chuẩn của bản thân lên trước bằng danh xưng tương ứng với tiêu chuẩn ấy.
Bởi mình biết, nếu mình tự nhìn mình là “nhân viên”, mình sẽ hành xử ở mức “nhân viên”. Còn nếu mình định vị mình là “chuyên viên tư vấn”, mình sẽ phải làm khác đi.
Chuyên viên có nghĩa là mình phải
- Hiểu sản phẩm, dịch vụ đến tận gốc
- Nắm rõ chính sách, điểm mạnh, điểm yếu của từng đối thủ trên thị trường
- Hiểu rõ về nhu cầu, mong muốn, tâm lý và khả năng tài chính của khách hàng
- Và quan trọng nhất chính là mình sẽ tư vấn giải pháp thật sự tối ưu cho khách hàng chứ không chỉ đơn thuần là người chào bán hay tư vấn sản phẩm nữa.
Và bạn ạ. Danh xưng không làm nên con người. Nhưng cách bạn tin vào danh xưng đó sẽ nâng tiêu chuẩn của bạn lên một tầm rất khác.
Mình làm nghề một cách nghiêm túc và cũng chẳng giống ai. Vì có những trường hợp mình tư vấn cho thẳng cho khách sử dụng sản phẩm, dịch vụ của đối thủ vì bên mình không đáp ứng được nhu cầu và mong muốn thật sự của khách.
Cái mình hướng tới là lợi ích dài hạn cho cả hai bên chứ không đơn thuần chỉ là cái lợi trước mắt. Vậy nên thứ mình được chưa bao giờ chỉ là lương, thưởng của tổ chức mà lớn lao hơn thế đó chính là niềm tin mà khách hàng dành cho mình.
Và nhờ tư duy làm việc ấy, mình không chỉ có một khách hàng mà mình có được cả một mạng lưới khách hàng: bạn bè, người thân, đồng nghiệp của họ. Họ nhớ mình, vì họ cảm nhận được một chuẩn làm nghề khác.
Thời điểm đó cuốn sách tác động lớn nhất tới mình là cuốn "nhà lãnh đạo không chức danh"
Mình nỗ lực để hoàn thành xuất sắc nhất mọi công việc được giao. Mà một trong những việc quan trọng nhất của một người làm tư vấn lúc đó chính là giúp đỡ được thật nhiều khách hàng. Và chính tư duy này đã giúp mình từng bước vươn lên vị trí số một tại doanh nghiệp.
Các anh chị em khác khi thấy được sự chỉn chu, nghiêm túc và cách làm của mình thì đều quay sang thán phục, thấu hiểu và mong muốn được học hỏi từ mình nhiều hơn. Và mình đã trở thành một nhà lãnh đạo không chức danh đúng nghĩa thời điểm ấy.
Vì những gì mình làm đều có tác động và ảnh hưởng sâu sắc tới những người xung quanh. Thứ mình tạo ra không phải chỉ là những bằng khen, phần thưởng mà lớn hơn như vậy đó chính là uy tín và thương hiệu cá nhân. Chính tư duy này đã giúp mình từng bước khẳng định năng lực của bản thân ở rất nhiều môi trường khác nhau sau này. Kể cả là trong lĩnh vực đào tạo mà bản thân mình đang là người tự chủ và dẫn dắt.
Cách mình giúp những người xung quanh cũng không giống ai. Như người khác thì chỉ cần đưa cho họ một khách hàng, hoặc cho họ một hợp đồng là xong. Nhưng mình sẽ không lựa chọn cách đó. Mình giúp họ xử lý và thuyết phục những ca khách hàng khó nhất, đòi hỏi nhiều kỹ năng nhất mà họ đang gặp phải.
Mình chỉ cho họ cách giải quyết vấn đề, cách hiểu sâu khách hàng, và cách để vượt lên chính bản thân mình. Và nhờ đó tư duy và năng lực của họ được rèn giũa theo thời gian. Sau này khi mình rời đi thì họ vẫn có thể trụ lại và phát triển mạnh mẽ.
Đối với mình: Lãnh đạo không phải là người có chức danh. Lãnh đạo là người có ảnh hưởng. Mình không cần ai trao cho mình danh “người dẫn dắt”. Mình chỉ cần sống đúng tiêu chuẩn. Rồi sự ảnh hưởng sẽ tự xuất hiện.
Và thực tế là: Đồng nghiệp nhìn thấy. Kỹ thuật nhìn thấy. Khách hàng cũng nhìn thấy.
Có những anh kỹ thuật từng đi hỏi xem: Bạn Nghĩalt13 là ai mà tư vấn cho khách kĩ thế, khách hỏi những câu mà đến kỹ thuật còn không biết trả lời kiểu gì?
Câu nói đó chưa chắc là một lời khen vì khiến các anh ấy mất thêm thời gian để trả lời khách. Nhưng với mình, đó là dấu hiệu: mình đang đi đúng hướng. Khách đã hiểu sâu sắc từng thứ mà mình mang tới cho họ qua phần định hướng và chia sẻ của mình. Đây chính là cách mình rèn năng lực truyền đạt của mình thời điểm đó.
Mình gọi mình là “chuyên viên tư vấn” không phải để người khác nhìn mình cao hơn. Mà để mình luôn nhớ:
- Mình phải chuyên nghiệp
- Mình phải tử tế
- Mình phải rõ ràng
- Mình phải có trách nhiệm với lời mình nói
- Và mình phải đủ năng lực để đứng vững trong nghề
Vậy nên mình rất ít dao động trước lời người khác. Không phải vì mình cứng đầu. Mà vì mình đã xác định rõ cái đích "mình muốn trở thành người như thế nào."
Mình tin rằng: Ai cũng có quyền tự định nghĩa mình trước khi thế giới kịp định nghĩa về bản thân.
Và khi bạn tự định nghĩa mình ở một tầng cao hơn, bạn sẽ:
- Chuẩn bị khác
- Hành xử khác
- Làm nghề khác
- Và sống khác
Mình không chạy theo cơ hội. Mình chuẩn bị để cơ hội phải tìm đến.
Và bạn ạ: Thứ tạo ra thương hiệu cá nhân không phải là lời nói. Mà là tiêu chuẩn lặp đi lặp lại mỗi ngày.
Không phải một lần “hay”.
Mà là một hệ thống “đúng”.
-----⸻
Nếu bạn cũng đang đi làm, và bạn đang bị “đặt ở tầng thấp hơn”…
Mình muốn tặng bạn một lộ trình rất cụ thể. Không phải lý thuyết, mà là cách mình đã làm.
Bước 1: Tự định nghĩa bạn là ai (không chờ tổ chức)
Hãy viết ra 2 dòng:
- "Người ta đang gọi mình là gì?”
- "Mình muốn được gọi là gì?”
Ví dụ:
- Nhân viên bán hàng → Chuyên viên tư vấn
- Người làm content → Người kiến tạo trải nghiệm
- Người dạy học → Người dẫn đường
- Người làm dịch vụ → Người thiết kế giải pháp
Nhưng nhớ kỹ: Danh xưng không phải để cho đẹp mà là để nâng tiêu chuẩn.
👉 Câu hỏi chốt bước 1: Nếu mình mang danh xưng đó, mình phải làm khác đi điều gì?
-----⸻
Bước 2: Nâng tiêu chuẩn nghề nghiệp thành checklist (rất cụ thể)
Chịu khó làm một lần, bạn sẽ dùng cả đời.
Ví dụ “chuyên viên tư vấn” thì checklist tối thiểu:
1. Mình hiểu sản phẩm dịch vụ đến mức nào?
- Lợi ích lõi?
- Giới hạn?
- Case thường gặp?
2. Mình hiểu đối thủ đến đâu?
- Điểm mạnh của họ?
- Điểm yếu của mình?
- Vì sao khách chọn họ?
3. Mình hiểu khách hàng tới đâu?
- Nỗi lo thật sự?
- Mục tiêu?
- Giới hạn tài chính?
- Rào cản tâm lý?
4. Mình có thể nói rõ giải pháp không?
- Nói để người ta hiểu?
- Hay nói để mình nghe hay?
👉 Gợi ý cách làm cực nhanh: Chọn 1 checklist, mỗi ngày nâng 1 mục. Không cần làm “lớn” ngay. Chỉ cần làm “đều”.
-----⸻
Bước 3: Làm một hành động “đảo chiều niềm tin” để tạo uy tín
Đây là bước tạo thương hiệu rất nhanh.
Hành động “đảo chiều” nghĩa là:
Bạn dám đặt lợi ích khách hàng lên trước lợi ích chốt sale.
Ví dụ:
- Dám nói: “Giải pháp này chưa phù hợp, mình đề xuất phương án khác.”
- Dám nói: “Cái này không cần thiết với nhu cầu của anh/chị.”
- Dám nói: “Anh/chị đừng mua cái rẻ nhất, hãy mua cái tối ưu và phù hợp nhất"
Không phải lúc nào cũng phải “đẩy khách sang đối thủ” như mình.
Nhưng bạn phải làm được một điều:
Cho họ thấy bạn đang tư duy vì họ, không phải vì bạn.
Uy tín đến từ đó.
----⸻
Bước 4: Biến kỹ năng thành hệ thống rèn luyện
Mình rèn tư vấn không phải bằng “cảm hứng”.
Mà bằng hệ thống:
- Mỗi ngày học một thứ về sản phẩm
- Mỗi tuần rút ra một case khách hàng
- Mỗi tháng tự tổng kết “mình sai ở đâu và đúng ở đâu”
- Và quan trọng: viết lại để tư duy của mình sâu dần
Bạn không cần giỏi ngay. Bạn chỉ cần rèn đúng.
-------⸻
Và câu hỏi mình dành cho bạn hôm nay:
Bạn đang để người khác gọi tên bạn là gì?
Và nếu bạn tự chọn một danh xưng cao hơn,
bạn sẽ nâng tiêu chuẩn của mình ở điểm nào đầu tiên?
Ở cách chuẩn bị?
Ở cách nói chuyện?
Ở kiến thức chuyên môn?
Hay ở trách nhiệm với lời mình nói?
Hãy nhớ:
Thế giới không đối xử với bạn theo tiềm năng bạn có. Thế giới đối xử với bạn theo tiêu chuẩn bạn thể hiện mỗi ngày.
Mình không trở thành “chuyên viên tư vấn” vì ai công nhận mình.
Mình trở thành như vậy vì mình sống theo tiêu chuẩn đó đủ lâu.
Danh xưng không làm nên con người.
Nhưng tiêu chuẩn lặp đi lặp lại mỗi ngày sẽ tạo nên thương hiệu của bạn.
Và thương hiệu thật sự
không nằm ở "biography" trên mạng xã hội,
không nằm ở chức danh trên danh thiếp,
mà nằm ở cách người khác nhắc đến bạn khi bạn không có mặt.
Mình không chạy theo cơ hội. Mà chuẩn bị để cơ hội phải tìm đến.
Còn bạn thì sao?
Bạn sẽ chờ được công nhận… hay bạn sẽ bắt đầu nâng chuẩn từ hôm nay?
- Nguồn: Lê Nghĩa