23/06/2025
Nếu phải giới thiệu về mình,
tôi nghĩ mình là một kẻ đã từng mải miết chạy theo công danh, lợi lộc, thơ rượu và những giấc mơ về một chốn điền viên bình yên.
Nửa đời người trôi qua,
vẫn chưa thể cho cha mẹ một cuộc sống đủ đầy,
chưa thể cho con cái một tương lai vững vàng.
Ngay cả chính mình – cũng chưa từng sống được như mình từng mong muốn.
Tôi từng có rất nhiều khát vọng,
nhưng đôi tay vẫn trắng,
nửa đời phong sương gom về chỉ toàn thở dài.
Có những tâm sự nặng trĩu mà chẳng biết gửi vào đâu,
chỉ đành cất lặng trong lòng, như một khúc nhạc buồn không người nghe.
Tôi không dám nghĩ nhiều,
chỉ sợ giữa những bức tường xi măng lạnh lùng và nhịp sống hối hả này,
tôi đã vô tình đánh mất chính mình.
Tôi vốn dĩ sinh ra đã cô độc,
nên lắm lúc cũng tự hỏi,
phải chăng cứ mãi chen chân vào đám đông
chỉ để tự làm mình thêm tổn thương?
Nhưng rồi một sáng,
nắng vẫn nhẹ nhàng xuyên qua khe cửa,
và tôi biết — chỉ cần mình còn thở,
vẫn có thể bắt đầu lại, dù là rất chậm, rất nhỏ.