04/05/2026
25 tuổi, thất nghiệp 2 tuần và cái kết cho một mối quan hệ 4 tháng: “nuôi em” nhưng lại bảo mình đào mỏ
Mình 25 tuổi, vừa nghỉ việc được 2 tuần. Nói chính xác là mình chủ động nghỉ vì burnout, muốn cho bản thân vài tuần thở trước khi bắt đầu lại. Và cũng trùng hợp thật, mình chia tay người yêu đúng vào thời điểm đó.
Người yêu mình kém mình 2 tuổi, làm shipper.
Ngay từ khi mới yêu, anh đã rất tự tin nói:
“Anh sẽ nuôi em, anh ít tuổi hơn nhưng anh nghĩ anh đủ khả năng.”
Mình nghe thì cũng chỉ cười. Từ trước đến giờ mình chưa bao giờ có suy nghĩ dựa dẫm vào ai. Mình làm trợ lý kiêm phiên dịch cho một công ty nước ngoài, thu nhập dao động từ 22–30 triệu, có tháng thưởng lên 35 triệu là chuyện bình thường. Nhưng mình không nói rõ, chỉ bảo “hơn 10 triệu” cho nhẹ nhàng, vì sợ nếu nói thật anh lại tự ti.
Trong suốt thời gian yêu, anh làm việc khá vất vả, ngày 10–12 tiếng. Bọn mình không có nhiều thời gian gặp nhau, mỗi tháng chắc đi chơi 1–2 lần. Anh hay mua trà sữa ship đến công ty cho mình, thỉnh thoảng chuyển khoản 500–700k để mình mua linh tinh. Tổng cộng mỗi tháng mình nhận từ anh khoảng hơn 1 triệu.
Còn lại, những lần đi ăn uống, mình vẫn chủ động chia tiền hoặc trả luôn. Mình không thấy vấn đề gì với chuyện đó. Điều kiện mỗi người khác nhau, miễn là cả hai thoải mái.
Mọi chuyện bắt đầu lệch đi khi mình nghỉ việc.
Thời gian đó mình khá áp lực vì cả công việc lẫn gia đình, nên cũng ít nói chuyện. Anh cũng không hỏi han gì nhiều, kiểu “kệ mẹ em luôn” như cách mình cảm nhận.
Rồi một hôm mình đi cà phê, bất cẩn bị mất balo — trong đó có laptop, điện thoại, ví và toàn bộ giấy tờ. Một ngày trôi qua, không một cuộc gọi từ anh. Đến khi mình đăng Facebook cảnh báo thì anh mới biết.
Phản ứng của anh chỉ là:
“Em mua điện thoại chưa?”
Mình nói rõ là chưa, đang chờ bạn mua giúp vì mình đã khóa thẻ, chưa có tiền mặt.
Nhưng sau đó, ngày nào anh cũng hỏi lại đúng câu đó. Có hôm hỏi đến 2 lần. Cuối cùng mình bực quá, nhắn thẳng:
“Anh hỏi để đưa em đi mua hay anh cho em tiền mua à?”
Và… im lặng hoàn toàn.
Chưa dừng lại ở đó.
Một lần đi cà phê với nhóm bạn của anh, khi có người hỏi mình làm gì, mình chưa kịp trả lời thì anh nói luôn:
“K ở nhà tao nuôi, cần gì làm.”
Mình nghĩ là nói đùa. Nhưng không, anh nói câu đó với rất nhiều người, kể cả những người đã biết mình từ trước.
Và rồi mình vô tình nghe được vài bạn nữ trong nhóm nói sau lưng:
“Ăn bám”, “lợi dụng người yêu”…
Thật sự lúc đó mình không biết nên cười hay nên tức. Yêu nhau 4 tháng, tổng cộng mình nhận của anh khoảng 3 triệu. Trong khi đi ăn uống, mình vẫn là người trả tiền không ít lần.
Mình về nhà, nghĩ vài ngày. Không nói chuyện. Và anh cũng không chủ động.
Thế là mình quyết định chia tay. Anh không đồng ý, nhưng mình vẫn dừng lại và chặn liên lạc.
Tưởng vậy là xong.
Cho đến khi bạn mình gửi cho mình một đoạn video quay lại lúc đi ăn uống, trong đó anh nói:
“Yêu con K bị lợi dụng, đến khi nó có mối ngon hơn nó đá mình.”
Mình không nói nhiều.
Chuyển khoản lại đúng 3 triệu. Gửi kèm video. Và chặn nốt.
Kết thúc hoàn toàn.
Ngẫm lại thấy cũng buồn cười. 25 tuổi, tự lo được cho bản thân, chưa từng nghĩ sẽ dựa vào ai. Yêu 4 tháng, nhận 3 triệu, cuối cùng lại mang tiếng “đào mỏ”.
Thôi thì coi như một bài học.
Điều kiện kinh tế có thể khác nhau, nhưng cách cư xử và sự tôn trọng mới là thứ giữ được một mối quan hệ. Còn “nuôi em” mà chỉ để nói cho oai, rồi quay ra hạ thấp người yêu trước mặt người khác thì… thật sự không đáng để giữ lại.
Send a message to learn more