25/05/2026
TỪ CẬU BÉ NGƯỜI MƯỜNG ĐẾN NHỮNG BUỔI CHIA SẺ VỀ KHỞI NGHIỆP
Sinh ra ở vùng quê nghèo, là một người con dân tộc Mường, mình đã từng nghĩ chỉ cần học hết cấp 3 rồi đi làm là đủ. Nhưng cuộc sống dạy mình rằng: nếu không cố gắng bước ra khỏi giới hạn, mình sẽ mãi chỉ đứng yên ở nơi mình bắt đầu.
Những năm tháng vừa học vừa làm là quãng thời gian không dễ dàng. Có lúc trong túi không có nhiều tiền, nhưng trong đầu luôn cố giữ cho mình một niềm tin rằng: chỉ cần không bỏ cuộc, rồi sẽ có ngày mình làm được điều gì đó có ích.
Mình không phải người giỏi từ đầu. Cũng từng rụt rè, ngại nói trước đám đông, sợ mình không đủ kiến thức để trao đổi với những người giỏi hơn. Nhưng nhờ đọc sách, học hỏi và va chạm thực tế từng ngày, mình dần tự tin hơn.
Điều mình thấy quý nhất không phải là được đứng trên sân khấu làm diễn giả, mà là từ một người từng rất tự ti, hôm nay mình có thể ngồi bàn luận về khoa học, công nghệ, khởi nghiệp cùng các tiến sĩ, chuyên gia và những người có nhiều kinh nghiệm hơn mình.
Mỗi lần như vậy, mình lại nhớ về xuất phát điểm của bản thân để nhắc mình phải luôn khiêm tốn. Vì mình hiểu rằng, kiến thức ngoài kia còn rất rộng lớn, và mình vẫn chỉ là một người đang tiếp tục học hỏi mỗi ngày.
Nếu câu chuyện của mình có điều gì đáng nói, thì có lẽ đó là:
Hoàn cảnh có thể khó khăn, xuất phát điểm có thể thấp, nhưng chỉ cần còn cố gắng, còn học hỏi và còn dám bước tiếp, thì ai cũng có thể thay đổi cuộc đời mình theo cách tốt đẹp hơn.
Cảm ơn những khó khăn đã rèn mình trưởng thành.
Cảm ơn hành trình chưa bao giờ dễ dàng, vì chính nó đã tạo nên con người mình hôm nay.