15/05/2024
Vừa qua tôi đã có dịp thưởng thức một triển lãm nhiếp ảnh cá nhân cực kì đặc biệt - 224 của Trần Thanh Thảo. Triển lãm là một cuộc hành trình đưa người xem vào những cung bậc cảm xúc khác nhau với hình ảnh của những miền đất xa xôi tưởng chừng như cực lạc và tách biệt với sự sống thật qua ba chủ đề Miền tự do, Khoảng bình yên và Bản hùng ca. Ở đó, nhiếp ảnh gia đã cho tôi thấy những hình ảnh hùng vĩ đầy choáng ngợp của Mông Cổ, Kyrgyzstan và Pakistan lần lượt hiện ra trên những khổ in lớn cứ tưởng chừng như một cánh cổng dịch chuyển khiến cho tôi chìm đắm vào không gian của những vùng đất ấy ngay lập tức với chiều sâu hun hút, khiến cho tôi cứ mãi ngắm nhìn vẻ đẹp hoang sơ, thô mộc, bạt ngàn, trù phú với đầy những xúc cảm cứ dìu dắt giác quan của tôi đi theo chúng, nhìn tranh mà nghe ra tiếng nhạc, nhìn ánh mắt người mà cứ tưởng như thấy cả tâm hồn, nhìn cảnh vật mà bỗng thấy lòng bồi hồi dù cho tôi chưa từng đặt chân tới những vùng đất ấy.
Các tác phẩm khắc họa đời sống, chân dung và khung cảnh những miền đất xa xôi của những người dân nơi đây. Ánh mắt những con người bản địa nhìn xa xăm như phảng phất đâu đó một niềm hy vọng, khát khao to lớn như những khung cảnh hùng vĩ mà sau lưng họ vậy. Tôi còn thấy qua các bức hình, tâm hồn của nghệ sỹ nhiếp ảnh này cũng hiện lên thật rõ và dù có hay không, tôi tin là cô cũng đã tìm được sự tái sinh của chính tâm hồn mình. Cuộc đời con người trải qua bao nhiêu chuyện khiến tâm hồn ta chai sạn đi biết bao qua năm tháng, mà bỗng chốc trờ nên trong trẻo, ngây thơ và trở về với những xúc cảm thuần khiết vốn có của con người khi vô tình chạm ánh mắt vào những khung cảnh hùng vĩ, nên thơ của thiên nhiên.
Đứng giữa thiên nhiên, đứng giữa những nguồn năng lượng vô tận của vụ trũ, con người thật nhỏ bé biết bao. Biết được như vậy, thì chúng ta mới có thể đi tiếp, đi để nhìn ngắm và tận hưởng cuộc sống này. Cảm ơn triển lãm vì đã đem lại cho tôi những cảm xúc khó tả này.