02/04/2022
Tự truyện:
ĐÔI KHI MỘT MÌNH CŨNG TỐT
Một người con gái, sống một mình giữa Sài Gòn rộng lớn đã hơn 7 năm trời. Tự hỏi những lúc yếu lòng và cô đơn nhất, em sẽ lấy lý do gì để an ủi chính em?
Một mình, có thể ngủ nướng đến bất kỳ giờ nào em muốn. Không một ai làm phiền em thức giấc, ồn ào vào giữa đêm.
Một mình, em có thể thoải mái ăn những món ăn mình thích, xem những bộ phim mình thấy hay mà không cần phải quan tâm đến khẩu vị và cảm nhận của người khác.
Một mình, em có thể tự do buông thả bản thân. Không có những lời phàn nàn về những khi bỏ bữa, căn phòng bừa bộn hay những lần chơi game suốt đêm.
Một mình, bệnh tật sẽ tự lực cánh sinh. Nhưng cũng đỡ hơn phải giấu diếm vì sợ người bên cạnh biết được phải lo lắng, đau lòng. Thuốc men sẽ làm bạn với em.
Một mình, những khi có tâm sự nhưng không muốn nói với ai, em sẽ ôm lấy bé mèo của mình, thủ thỉ rồi khóc một trận thật to, vậy là qua hết. Em chẳng cần ai động viên hay an ủi vì em có thể tự đứng lên được.
Một mình, những khi xem video hạnh phúc của người khác sẽ tự thấy bản thân thật đáng thương. Nhưng khi có ai đó hỏi về việc bắt đầu một mối quan hệ, em lại có thể thoải mái từ chối bằng câu "em một mình quen rồi" mà không sợ họ sẽ mất lòng.
Một mình, sẽ chẳng bao giờ có những cuộc cãi vã vì những vấn đề không đâu với người bên cạnh. Bật khóc giữa đêm vì những tổn thương mà họ gây ra
Một mình, nó không phải là cô đơn. Đúng hơn hết là em tự mình "lựa chọn".
Một mình... đôi khi cũng tốt mà, đúng không ?